Có được cái chuông đồng phong ấn một phách của Trần lão gia, việc tiếp theo rất đơn giản.
Tại biệt thự Trần gia, tôi thi triển thuật pháp, nhập lại một phách vào linh hồn Trần lão gia, ông ấy dần dần tỉnh táo, chỉ là có chút suy nhược. Thắp thêm nén trấn hồn hương, bảo Trần lão gia ngủ một giấc, để lại một đơn thuốc bồi bổ tâm thần.
Vụ án lần này Lâm Lộ có công lớn, được lãnh đạo đặc biệt khen thưởng, khả năng được chuyển qua đội hình sự rất cao, hiện đang xét hồ sơ.
"Nhà Hứa gia bị bắt hết, cuối cùng cũng có thể sống yên ổn một thời gian."
Trần Tố lắc đầu: "Lần này anh khiến cả nhà họ Hứa lao đao, họ sẽ không chịu bỏ quả đâu."
"Không áp một tội danh thật nặng cho họ được à? Cả nhà tài xế Vương Đại Truyền là do họ giết mà?"
"Không được, dù gì họ cũng là người tu đạo nên chính quyền không muốn làm căng, hơn nữa cũng không có bằng chứng chứng minh họ mưu sát. Mà cha tôi cũng không bị ảnh hưởng đến tính mạng, nên chắc chỉ khoảng thời gian ngắn là họ sẽ được thả ra thôi."
Tôi thở dài, đúng là không thể chuyện gì cũng viên mãn được.
"Yên tâm, tôi sẽ khai bệnh tình của cha nặng hơn một chút, để kéo dài thời gian giam giữ họ Hứa."
Cũng chỉ có thể làm vậy.
Tôi quay về cửa hàng, ngủ một mạch đến sáng. Sớm hôm sau liền mở cửa bắt đầu việc mua bán. Thời gian vừa qua dính vào đủ thứ chuyện, đã lâu không mở hàng, mà nhang cũng dùng không ít, hầu hết lại cho người quen nên chẳng thu được bao nhiêu tiền, gần như đã nhẵn túi.
Bản thân tôi là người không có khái niệm tích cóp, mặc dù thi thoảng cũng kiếm được mối lớn, nhưng cũng chẳng giữ tiền được bao lâu.
Ngoài đường có một bóng người đi tới, ăn mặc rách rưới như ăn mày, hắn đi tới trước cửa hàng tôi thì đột nhiên nhổ một bãi nước bọt, mắng: "Làm tay sai cho âm tào, lại giúp quỷ sai đối phó với người tu đạo. Tiểu nhân!"
Tôi sửng sốt, sau đó mới hiểu ra hắn đang nói về chuyện nhà Hứa gia.
"Anh đừng hiểu lầm, chuyện không phải như vậy đâu."
Tôi lên tiếng, còn đang định giải thích mấy câu thì hắn tức giận nói: "Ngươi là đồ tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa, hừ, đại hội âm dương sắp tiến hành rồi. Đến lúc đó tự nhiên sẽ có người đứng ra xử lý tên tay sai âm tào nhà ngươi."
Cái này từ đâu ra, sao tôi lại biến thành tay sai của âm tào?
Từ sáng đến chiều hôm ấy, phải có đến bảy tám người mò tới cửa hàng mắng chửi, còn có mấy người khạc nhổ vào cửa nữa. Tôi bực mình, dù tính tình có hiền lành cũng không thể chịu nổi hết người này người khác chửi bới. Xông ra ngoài động tay động chân, mấy tên này mồm mép thì giỏi, bản lĩnh chẳng có, chỉ vài đường đã bị tôi quật ngã. Họ thậm chí còn chẳng bày ra được thuật pháp nào tử tế, thật không có thể diện.
Tôi có chút hưng phấn, giống như cao thủ võ lâm đứng trên đỉnh cao mà nhìn đám tiểu nhân vậy.
Chạng vạng tối, lại có người đến cửa hàng, tôi không thèm ngẩng đầu lên, quát: "Mau cút, đừng để ta động thủ đá ngươi ra ngoài!"
Người mới tới la lên: "Ai da, đứa em ngốc, khẩu khí khá đấy! Mới mấy hôm không gặp mà mồm mép lợi hại ghê thật. Nào nào, so tài với ca ca, xem có phải bản lĩnh đã đuổi kịp rồi không."
Nghe giọng nói quen thuộc, tôi mừng rỡ: "Lạc Phong Tiếu, cuối cùng anh đã trở lại rồi."
Hắn vênh mặt đi vào, còn vỗ vào trán tôi một cái: "Không biết lớn nhỏ, gọi ai đấy? Gọi lại!"
Tôi lí nhí một tiếng: "Ca!"
"Nào, anh đói bụng quá, tìm chỗ nào ăn cơm đi."
Chiếc xe van còn đang ở xưởng sửa chữa, chúng tôi đành sang quán lẩu kế bên ăn. Diệp Thúy Hoa thấy Lạc Phong Tiếu đế thì nhiệt tình lắm, tự mình mang rau ra cho hắn.
"Lạc tiên sinh, sao lần trước chưa chào đã đi rồi, chẳng phải anh nói sẽ xem qua phong thủy cho nhà tôi ư?"
Lạc Phong Tiếu cười: "Cô có tấm lòng lương thiện, lại xinh đẹp nữa, chắc chắn thần tài sẽ phù hộ cho cô."
Diệp Thúy Hia đỏ mặt, vỗ vào lưng Lạc Phong Tiếu khiến hắn suýt nữa thì sặc, xấu hổ nói: "Ai da, đồ xấu xa này, sao lại nói thế chứ."
Tôi cố nhịn cười, Diệp Thúy Hoa cơ thể đẫy đà, trọng lượng phải đến bảy tám mươi kg, bị cô ta tát một cái còn không biết có chịu nổi hay không. Thấy tôi phùng mang, Lạc Phong Tiếu trừng mắt lườm.
"Lạc tiên sinh, tôi cứ thấy buôn bán ế ẩm lắm, sao khách khứa có vẻ không thích đến đây ăn thì phải."
Nói thừa, ai bảo cô mở quán lẩu ở phố Ma? Con phố này toàn bán đồ cho người chết, ai mà có tâm trạng ăn uống?
Lạc Phong Tiếu lấy ra hai lá bùa, nói: "Tôi thấy phong thủy nhà cô khá tốt, chỉ là mở cửa hàng ở phố Ma nên chắc bị âm khí ảnh hưởng. Hai lá bùa này có tác dụng chiêu tài, cô cầm lấy dán lên cửa."
Diệp Thúy Hoa vui lắm, đẩy ghế đến ngồi cạnh Lạc Phong Tiếu, tay gắp rau liên tục cho hắn, còn lợi dụng để đụng chạm cơ thể.
Chúng tôi vội ăn nhanh cho no bụng, trên đường về, Lạc Phong Tiếu khó chịu nói: "Lần sau đừng đến đó ăn nữa."
"Hừ, nhan sắc của anh còn chẳng đáng tiền bữa cơm, bị sờ soạn như vậy mà vẫn phải trả tiền." Tôi còn tưởng sẽ được miễn phí chứ.
Hắn lại cốc đầu tôi một cái: "Nói bậy!"
Quay về cửa hàng, tôi đốt ít giấy tiền cho tiểu quỷ, nó cứ nấp sau lưng tôi, có vẻ không ưa Lạc Phong Tiếu cho lắm. Lạ nhỉ, rõ ràng nó không sợ trời không sợ đất, vậy mà lại dè chừng cái tên điển trai này.
Lạc Phong Tiếu nhìn chằm chằm vào tiểu quỷ, một lúc sau mới gật đầu: "Ta biết rõ xuất thân của ngươi, nếu như đã theo em ta, thì phải bảo vệ nó cho tốt, hiểu chưa?"
Tiểu quỷ vội gật đầu như bổ củi.
Tôi đưa cái nhẫn kết bằng cành liễu cho Lạc Phong Tiếu: "Anh mau nhìn xem, Tần Đại xảy ra chuyện gì rồi? Hôm trước đánh nhau với lệ quỷ của Mông Tín, hắn liền trở nên ngờ nghệch, cứ như là bị choáng vậy."
Lạc Phong Tiếu cầm cái nhẫn lên, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Không sao, hắn vốn là thanh nhãn lệ quỷ, chỉ thiếu một bước nữa sẽ đạt cấp quỷ tướng. Kích thích lần này cũng chính là cơ duyên, có điều dương khí người sống quá nặng nên bị ảnh hưởng đến trạng thái."
"Vậy phải làm sao?" Tần Đại chiến đấu vì mình, tôi không muốn thấy hắn xảy ra chuyện.
"Không sao, chúng ta xuống quủ vực một chuyến, nơi đó tốt nhất cho hắn."
"Hả, lại xuống quỷ vực? Tôi không đi đâu."
Lạc Phong Tiếu lườm tôi: "Anh đưa ra quyết định, cậu có quyền mặc cả chắc? Ngứa đòn à?"
"Nhưng chúng ta là người sống, xuống quỷ vực bằng cách nào?"
"Còn nhớ chuyện lần trước ở sơn thôn không? Có một cửa vào ở đó."
Nghe thấy chúng tôi bàn bạc đi quỷ vực, tiểu quỷ tỏ ra đắn đo, kiểu muốn đi rồi lại thôi, nó ngồi xổm cắn ngón tay út, đáng thương nhìn tôi.
Lạc Phong Tiếu nói: "Ngươi cũng đi cùng đi, yên tâm đã có ta."
Xe chưa sửa xong, chúng tôi phải đi bộ, trên đường đi Lạc Phong Tiếu hỏi tôi về tình hình tu luyện gần đây, nghe tôi kể về chuyện miếu Quỷ Hổ, hắn hài lòng gật đầu, khen tôi làm tốt.
Đang đi thì chợt có tiếng gió, một chiếc xe mau đen chạy tới, cả một chiếc xe lớn như vậy nhưng người đi đường không thèm né tránh, nó xuyên qua đám người như một cái bóng.
Lạc Phong Tiếu giơ tay vẫy, chiếc xe ma dừng lại, vẫn là Trương sư gia, đầy vẻ cung kính nói: "Lạc thủ lĩnh, hóa ra là ngài, ngài muốn đi đâu tôi đưa ngài một đoạn."
Lạc thủ lĩnh? Tên Lạc Phong Tiếu này trà trộn vào núi Linh Ngưỡng, còn chiếm được chức vụ không tệ nhỉ.
Thấy hắn ung dung bước lên xe, ngồi vào giữa đám hồn ma, tôi cũng đành theo lên. Trương sư gia cho chúng tôi xuống cổng thôn, cả hai đi thẳng vào mộ phần sau nhà trưởng thôn.
Theo tôi nghĩ việc xuống quỷ vực sẽ rất phức tạp, nơi đó không khác âm phủ là bao, người sống không thể đi lại dễ dàng được.
Lạc Phong Tiếu đưa cho tôi một chuỗi hạt châu: "Đeo vào."
"Chỉ cần như vậy thôi?"
"Xuống quỷ vực đương nhiên phải xuất hồn khỏi cơ thể. Chỗ này hoang vắng, đừng để bị chí hoang kéo xác đi mất. Đây là vòng tay quỷ hòe, đã được ta trì chú, người sống xuống dưới đó sẽ không bị nhận ra."
Hắn cầm tay tôi, miệng niệm chú, xung quanh chợt có âm phong nảy sinh.
"Nhắm mắt lại."
Tôi vội làm theo, cơ thể bồng bềnh.
"Được rồi, mở mắt ra."
Tôi hé mắt, không gian xung quanh chỉ toàn mây mù xám xịt, không có màu sắc, khiến người ta cảm thấy vô cùng tịch mịch.
Lạc Phong Tiếu hô vang: "Đồng nhân chỉ đường, quỷ khai môn, tầm!"
Trong màn sương mù ầm ầm trồi lên một cánh cổng vòm màu đỏ, đây chẳng phải con đường lần trước mình đi sao? Lạc Phong Tiếu hiên ngang như vào cửa nhà mình vậy, đúng là tốt chất tâm lý khác xa tôi.
Trong sương mù không phân biệt được phương hướng, chẳng biết hắn định vị kiểu gì mà cứ đi một mạch, rất nhanh hai bên đường đã xuất hiện một hồn ma.
Hắn chào hỏi: "Mới đến à, đi theo ta!"
Đây là lễ chào đón ma mới ư? Tôi định hỏi Lạc Phong Tiếu thì hắn xua tay, ý bảo cứ im lặng. Rất nhanh chúng tôi đã tới một căn nhà lợp ngói tranh, khói nóng bay cao, giống một quán cơm.
"Sao các ngươi không đi tiếp, mau lên chút, ta dẫn các ngươi đi ăn mà."
Lạc Phong Tiếu lạnh mặt, đưa tay túm lấy cổ hắn, dùng sức bẻ. Khục, cái đầu con quỷ bị bẻ gãy, hắn vẫn còn hồ đồ: "Đầu của ta...đầu của ta đâu rồi?"
Lạc Phong Tiếu niệm chú, con quỷ tan thành một làn khói đen, bị hắn vo lại thành viên thuốc.
"Gã béo lần trước đòi làm thịt cậu ở đây phải không?"
Tôi đã hiểu hắn muốn làm gì, vội gật đầu. Lạc Phong Tiếu cười lạnh: "Cậu là em trai ta, ai đắc tội với cậu chính là đắc tội với ta. Ta sẽ cho hắn đến quỷ cũng không làm nổi. Đi, hôm nay chúng ta có thù báo thù, có oán báo oán."
Hắn giơ chân đạp tung cửa.
"Kẻ nào, mắt để sau đầu à, dám đến chỗ ta xin chết?" Gã béo đang chặt một cái xác thối rữa, hung hăng hét lên.
"Đến đòi nợ!"
Trông thấy tôi, gã béo quắc mắt: "Hảo tiểu tử, chạy thoát rồi còn dám quay trở lại? Lần này ta sẽ bỏ ngươi vào chảo dầu, làm món tim gan chiên dâng lên đại vương uống rượu. Bắt lấy hắn cho ta, ai bắt được ta cho ăn miễn phí!"
Trong quán có mười mấy lệ quỷ mắt đỏ, xông thẳng về phía chúng tôi. Tôi hơi căng thẳng, chúng quá đông, bèn rút thước sắt ra, đập trúng tay một lệ quỷ, nó hét thảm, cánh tay biến thành khói đen.
"Ma quỷ giống như chó nhà vậy, cậu càng hung thì nó càng sợ, không thể lép vế được!"
Lạc Phong Tiếu nhấc chân vẽ một vòng tròn trên mặt đất, chừa lại một chỗ trống, sau đó lấy ra lá hoàng phù, miệng niệm vang: "Thiên cung ngưỡng bằng, thảo trói nghịch quỷ, bế tại thiên địa thủy tam quan, trấn tại bách quủ lao ngục trung, bất mông giải thoát, phó chư giảo hình, cấp cấp như lệnh!"
Hắn ném lá bùa vào trong vòng tròn, bùng bùng, nó toát ánh sáng vàng.
Đám lệ quỷ hét thảm, tựa như vòng tròn sinh ra sức mạnh vô tận mà chấn nhiếp bọn chúng. Lạc Phong Tiếu chấm mũi chân, đóng kín vòng tròn, miệng lại nhẩm đọc: "Dương hỏa lai phần, tội bất đắc tiêu, sắc!"
Cả vòng tròn toát ra một luồng sáng mạnh, thiêu đốt đám lệ quỷ gào thét, rất nhanh chỉ còn lại những đám khí đen.