Không biết từ khi nào Lạc Phong Tiếu đã đi tới sau lưng, nói một câu khiến tâm lý tôi trấn định.
"Lạc Phong Tiếu, sao anh lại đến đây?" Tôi mừng rỡ kêu lên, có hắn ở đây, đừng nói là mấy lệ quỷ, cho dù là minh quỷ tôi cũng không sợ.
Hắn gõ đầu tôi: "Không biết lớn nhỏ, gọi ca ca!"
Tạ lão thì ra sức cười, cố gắng lấy lòng Lạc Phong Tiếu. Gã râu rậm tỏ ra thận trọng, hỏi: "Ngươi là ai, vào đây từ bao giờ mà chúng ta không phát hiện?"
Lạc Phong Tiếu trừng mắt, khí thế kinh người khiến đám lệ quỷ biến sắc, đứng đờ ra, ban nãy còn hung hăng dọa người, giờ thì sơi sệt như đám dê nhỏ.
"Ta muốn đi đâu thì đi, chẳng gì ngăn cản được."
"Bọn ta không có ác ý, chỉ là không muốn ở lại dưỡng quỷ địa, bọn ta chỉ xin một con đường sống." Gã râu rậm lấy hết can đảm nói.
Lạc Phong Tiếu đáp: "Ta có thể mang các ngươi theo, nhưng các ngươi phải nghe lệnh ta."
Mấy lệ quỷ liền chụm đầu bàn bạc, tranh luận ầm ĩ, cuối cùng khó khăn nói: "Không, bọn ta không thể đáp ứng. Bọn ta không muốn làm tay sai cho Thanh Vân quán là vì không muốn bị người khác không chế. Ngươi thì lại rất mạnh, ngươi khiến bọn ta cảm thấy sợ hãi."
Lạc Phong Tiếu khinh miệt nói: "Đừng tự cho mình là đáng giá, ta không có hứng thú dẫn theo một đám quỷ, chỉ là muốn tìm thủ lĩnh của các ngươi thôi."
Rồi không biết từ đâu, hắn lôi tiểu quỷ ra, thằng bé mũm mĩm, đôi mắt trắng dã, đang cầm một xiên kẹo hồ lô. Trông thấy tôi, nó lập tức mừng như điên gọi ca ca.
Tôi giật mình, trước giờ mắt thằng bé đều màu đen, sao đột nhiên lại biến thành màu trắng?
"Đây là tiểu quỷ vương của quỷ vực, các ngươi đi theo nó, sau này quay về quỷ vực, cấm làm bậy trên dương gian."
Quả nhiên là thế, tôi đã đoán thằng bé nhỏ tuổi mà lợi hại như vậy, thân phận không tầm thường, chỉ không ngờ nó lại là tiểu quỷ vương.
Tôi thật sự không hiểu đám lệ quỷ này nghĩ gì, Lạc Phong Tiếu mạnh như thế mà chúng không muốn theo, vậy mà giờ chỉ thảo luận dăm ba câu thì lập tức vui vẻ đi theo tiểu quỷ.
Tiểu quỷ thấy cái đai lưng đỏ mà mụ già bỏ lain thì mừng rỡ nhặt lên, vớt mỗi lệ quỷ một ít âm khí, rồi làm cái khăn quàng cổ. Nó nhận mấy cái dập đầu của đám lệ quỷ, nói bằng cái giọng đặc mùi sữa: "Tốt rồi, giờ các ngươi chính thức là thủ hạ của ta, tất cả phải nghe lời ca ca."
Đám lệ quỷ lại quay sang khấu đầu tôi với Lạc Phong Tiếu, thật đau đầu, vậy bắc cầu một vòng, chẳng phải chúng vẫn phải nghe lệnh Lạc Phong Tiếu ư?
Gã râu rậm tên là Tiết Lương, trước kia là một hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa. Hắn dẫn chúng tôi tới một căn nhà lớn, căn nhà này có thiết kế khác so với các căn còn lại, vẫn còn rất mới.
"Bên trong có một cỗ trấn hồn quan, chính là trận nhãn của mê trận. Chỉ cần phá nó, đại trận sẽ bị hóa giải."
Lạc Phong Tiếu lấy ra một cái hồ lô màu xanh, nói: "Đi, giết hết đám ma quỷ không chịu thuần phục, hút chúng vào đây cho ta, đừng để con nào chạy thoát."
Chúng tôi đi vào, bên trong nhà đặt một cái quan tài lớn. Lạc Phong Tiêu đi lại mấy vòng, rồi đột ngột vỗ vào nắp quan: "Ra đây, ngươi không che giấu được khí tức đâu."
Cỗ quan tài bật mở, một đạo nhân già nằm trong, mặc một bộ y phục bằng ngọc bích, trông sống động như thật.
Lạc Phong Tiếu cười lạnh: "Quả nhiên là như vậy, ta cứ thắc mắc sao ngươi vẫn chưa chết, hóa ra là trốn ở đây mà giữ chút hơi tàn."
Tôi ngạc nhiên, Lạc Phong Tiếu trong ấn tượng của mình là một người luôn ung dung bình tĩnh, dù trời có sắp sụp cũng không loạn, lúc chấn nhiếp ác quỷ, diệt trừ yêu ma thì bá khí oai nghiêm, đây là lần đầu thấy hắn tỏ ra đáng sợ thế này.
Lạc Phong Tiếu thò tay, thô bạo kéo bộ ý phục bằng ngọc ra khỏi quan tài. Vốn chi rằng đạo nhân kia chỉ là một cái xác chết, ai ngờ khi lột y phục ra, da thịt lại nhanh chóng trở nên hồng hào, giống như người sống.
Lão mở hé mắt, hồ đồ nói: "Thời gian chưa tới, bát quỷ thôn còn chưa xuất hiện quỷ tướng, sao ta đã tỉnh dậy thế này? Nếu không hấp thụ được quỷ tướng, vết thương của ta sẽ không thể lành..."
Tôi siết chặt nắm đấm, hóa ra là như thế, tạo nên bao nhiêu tội nghiệt, chỉ để cứu chữa cho lão đạo nhân này?
Lão chớp chớp mắt, rồi đột nhiên toát ra khí thế hung bạo, quát: "Đám tiểu tặc các ngươi từ đâu tới, sao dám làm càn trước mặt Ngư Ương Tử ta? Ta phải ăn thịt uống máu các ngươi để tạm thời bổ sung thương thế."
Ngư Ương Tử? Tôi giật mình.
Để đối phó với Thanh Vân quán, tôi đã điều tra rất tỉ mỉ, Ngư Ương Tử chẳng phải là chưởng môn của Thanh Vân quán vào giữa thế kỷ trước sao? Nghe nói lão rất có bản lĩnh, là người đã phát triển môn phái, lão còn sống?
Tạ lão hô một tiếng, sai cương thi xông lên.
Ngư Ương Tử miệng niệm chú, tay đâm thủng vị trí trái tim cương thi. Lục cương da dày, xương cứng, e là rắn chắc ngang với đá, vậy mà chỉ một chiêu đã không trụ nổi. Hai mắt lão già lấp lánh huyết quang, cười quái dị mà lao về phía tôi.
Tôi vung thước sắt lên đập xuống, nhưng chỉ trúng vào khoảng không.
"Hóa ra là đạo pháp thước, ngươi là người Trần gia? Hừ, dám phá giấc ngủ của ta, ngươi cũng phải chết!" Thân hình lão chợt biến mất như hư không, rồi chẳng biết tập kích từ hướng nào.
Đột nhiên trong phòng có tiếng hét thảm, hóa ra Lạc Phong Tiếu giật lấy cây thước sắt của tôi, đập một cái vào không khí. Động tác của hắn rất chậm, nhưng tất cả không gian, thời gian xung quanh cũng như dừng lại, tốc độ của Ngư Ương Tử cũng chịu chung số phận. Và trong khoảnh khắc mọi thứ chậm lại đó, cây thước đã đập trúng người Ngư Ương Tử khiến lão phun ra một búng máu.
Bị thương, Ngư Ương Tử nhanh chóng trở nên già yếu, phảng phất như sức lực toàn thân đang tiêu tán một cách chóng mặt.
"Sáu mươi năm trước, ngươi đáng ra nên chết rồi, lại dựa vào bộ ngọc y để duy trì hơi tàn, cũng chẳng khác gì chết. Ngươi muốn nuôi một quỷ tướng rồi hấp thụ, nhưng ta lại tới phá hỏng kế hoạch của ngươi. Chỉ trách ngươi mắt mù, chọc phải nhầm người rồi."
"Ngươi...rốt cuộc ngươi là ai?" Ngư Ương Tử hoảng sợ hỏi.
Lạc Phong Tiếu nhìn thẳng vào mắt lão: "Cũng chưa lâu mà ngươi quên rồi à? Mạng của ngươi là ai cứu? Ai dạy ngươi thuật pháp? Rồi ngươi phản bội ai?"
Ngư Ương Tử tái mặt, sau đó mới kinh hãi vô cùng, thất thanh kêu lên: "Là ngươi? Là ngươi? Không thể nào, ngươi rõ ràng đã chết, không thể nào còn sống!"
"Ông trời không nhận ta, không muốn cho ta chết, còn các ngươi sẽ chết hết, một tên ta cũng không bỏ sót!"
"Không, tha mạng, ta chưa muốn chết!" Ngư Ương Tử có thanh danh cực lớn, vậy mà giờ lại như con chó già cầu xin Lạc Phong Tiếu.
"Đường xuống Hoàng Tuyền xa xôi, ta tiễn ngươi một đoạn!" Lạc Phong Tiếu giơ thước sắt lên, đập thẳng xuống đầu Ngư Ương Tử, một bóng ma thoát ra, chưa kịp bỏ chạy thì đã bị hắn thu vài lá bùa
Giết chết Ngư Ương Tử xong, Lạc Phong Tiếu đứng khựng một chỗ, dáng vẻ đầy cô độc và buồn bã.
Tôi có chút thương cảm, vỗ vai hắn: "Này, báo thù là một chuyện rất đáng hả hê, thiện ác luôn có cái kết của chính mình. Nếu bản thân không cam lòng, chi bằng đừng làm."
Lạc Phong Tiếu cười khẩy: "Còn phải nhờ cậu dạy dỗ anh à?"
"Anh cũng quá xem thường người khác đấy."
Tôi hừ một tiếng, được, cứ coi như tôi đây lo lắng thừa thãi.
"Sắp tối rồi, mau ra ngoài đi, ta sẽ khởi động lại mê trânh, để người của Thanh Vân quán cũng không thể vào được."
Chúng tôi đi ra ngoài, tất cả thí sinh chỉ còn lại 12 người, những người còn lại chẳng biết là bỏ cuộc hay đã bị ma quỷ ăn thịt.
Trông thấy tôi, Hiên Viên Phi Phi lén nháy mắt, hắn khá đắc ý, xem ra kết quả của hắn không tệ. Sở Nhất Phi thì kinh ngạc nói: "Sao ngươi không chết...à...không, sao ngươi không bị thương tích gì?"
Hừ, quả nhiên là cạm bẫy do các ngươi sắp đặt, tôi cười khẩy đáp: "Tiểu gia ta mạng lớn, vài con dã quỷ sao có thể làm thương hại đến ta? Ta còn vào cả căn nhà treo đai lưng đỏ mà kiểm tra, cũng chẳng có gì lợi hại."
Gương mặt Hứa Long Sinh đầy thất vọng, Nghiêm Phi Băng thì cố nén tức giận, không nói gì.
Bạch Vân Tử nói: "À phải, quên nói cho mọi người một quy tắc. Đó là thời gian tỉ thí cũng liên quan đến bài kiểm tra, nếu chậm quá thì phải trừ điểm, nó cho thấy bản lĩnh không tới nơi tới chốn. Lý Lâm, ngươi ra trễ nhất, ta phải trừ điểm của ngươi!"
Lão già thối, tôi trừng mắt lườm lão nhưng chẳng có cách nào phản kháng.
Thiết Khuê nói: "Bạch Vân Tử đạo trưởng nói có lý, thả quỷ hồn mà ngươi bắt được ra đây, nếu không bắt được con nào thì bị loại ngay lập tức. Ta cảnh cáo ngươi, phải là quỷ hồn bắt được bên trong Bát Quỷ thôn đây, đừng hòng qua mặt bọn ta."
Tạ lão thả ra hai cương thi, bên trong là hai hồng nhãn lệ quỷ.
Tôi giơ cái chuông đồng lên, Bạch Vân Tử thò tay lắc, bên trong toát ra một thanh nhãn lệ quỷ. Lão có vẻ bất mãn, nhưng trước mặt đông người cũng chỉ có thể nói: "Ừ, thanh nhãn lệ quỷ, cho ngươi 10 điểm. Nhưng ngươi ra quá trễ, chỉ còn tám điểm, hai người kia cũng bị trừ một điểm, mỗi người 4 điểm."
Triệu Tiểu Quý cười chế nhạo: "Hóa ra chỉ có 8 điểm, ta đây bắt hai hồng nhãn lệ quỷ đã đủ 10 điểm rồi."
Tôi chột dạ, vậy chẳng phải ngau vòng đầu tiên mình đã bị tụt hậu rồi ư? Vội rút một lá bùa trong túi ra kêu lên: "Tôi vẫn còn nữa. Nhìn đây, trong này có một thanh nhãn lệ quỷ."
Bạch Vân Tử trố mắt ngây ra.
Cảnh sát già cầm lên nhìn, ngửi ngửi, nói: "Đúng, là thanh nhãn lệ quỷ, còn rất lợi hại. Nó có mùi của Bát Quỷ thôn, tôi thấy nên cho điểm tối đa, dù sao chỉ trong một ngày mà bắt được hai thanh nhãn lệ quỷ, bản lĩnh không cần bàn."
Lá bùa này nhốt một thanh nhãn lệ quỷ không chịu theo làm thủ hạ cho tiểu quỷ vương, bị đám Tiết Lương liên thủ bắt lại, coi như là chiến lợi phẩm của tôi.
Bạch Vân Tử bị cảnh sát già thúc giục, không cam lòng mà tuyên bố: "Coi như ngươi 20 điểm, chúc mừng. Lý Lâm, nhiều người tu đạo như thế đều không bằng ngươi, ngươi đã giành hạng nhất trong ngày đầu tiên."
Lão đang muốn ly gián, tôi phớt lờ, nói: "Cuộc tỉ thí đầu tiên tôi giành hạng nhất, cuộc thứ hai, thứ ba cũng sẽ hạng nhất thôi. Cảm ơn lời chúc của ông!"
Bạch Vân Tử tức giận phất tay áo, xoay người bỏ đi.
Việc còn lại sẽ do Thiết Khuê chủ trì, hắn nói: "Hạng nhất là Lý Lâm bán hương phố Ma. Thứ hai là Hiên Viên Phi Phi của Hiên Viên gia, thứ ba là Nghiêm Phi Băng của Nghiêm gia; thứ tư là Sở Nhất Phi, thứ năm là Tam Ni Cô phái thiên linh..."
Cuối cùng, hắn chốt lại: "Cuộc tỉ thí thứ hai sẽ diễn ra sau đây ba ngày, chờ thông báo."
Nghiêm Phi Băng chậm rãi đi về phía tôi, nói: "Tiểu tử, ta đã cho ngươi một con đường sống, chỉ cần ngươi bỏ cuộc ngay ở cuộc tỉ thí đầu tiên. Không ngờ ngươi không biết thân biết phận, lại còn dám đứng trước họng súng của ta."
"Ngươi lợi hại lắm à?"
"Hỏi câu ngu ngốc!"
Tôi cười: "Lần trước ở quỷ vực là bị ngươi đánh lén chưa kịp phòng bị. Lần này tỉ thí dựa vào thực lực, ngươi thua ta, vậy mà lại dám nhận là manh hơn ta, ai tin được? Đừng lấy cái gì mà Nghiêm gia ra dọa người, nếu ngươi là đệ tử quan trọng của Nghiêm gia, đã chẳng phải đến nơi nhỏ bé này tham dự hội âm dương."
Nghiêm Phi Băng nổi cáu: "Ta sẽ cho ngươi chết không yên thân!"
"Ta đã nói từ trước, ngươi không có khí chất kiêu hùng, không làm nổi đại sự đâu. Giờ ta lại nhắc ngươi lại lần nữa, hiện thu tay vẫn còn kịp, đừng để đến lúc tính mạng cũng không giữ nổi."