Mục lục
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo (Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ Chạy / Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô yếu đuối, bất lực giãy dụa muốn thoát ra khỏi người đàn ông cao lớn mặc đồ đen này, nhưng sức lực cô có hạn, cho nên bị cưỡng chế đưa lên tầng cao nhất của khách sạn, đối diện với một người đàn ông bỉ ổi!

“Hoắc Tư Tước, tôi sẽ không chữa trị cho anh, anh đừng phí công vô ích!”

Bị khiêng vào phòng, cô không thèm nhìn vào nơi xa hoa rộng rãi này mà xoa xoa cổ tay bị đau của mình, mở miệng nói.

Sau khi dứt lời, Hoắc Tư Tước không lên tiếng mà có một cái bóng nhỏ chạy tới trước mặt hắn ta.

Ôn Hủ Hủ: “……”

“Ba về rồi? Muộn 38 phút, hôm nay con sẽ không cần đi nhà trẻ!”

Đây là một đứa trẻ có chín phần giống Hoắc Tư Tước, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé rất lạnh lùng mang theo vẻ lãnh đạm, khí tức tỏa ra giống hệt ba nó như đúc.

Hơn nữa, giọng điệu chẳng khác gì tên đàn ông này!!

Ôn Hủ Hủ bị sốc đến mức quên hết mọi thứ.

Hoắc Tư Tước không nhìn cô, nhẫn nại đi tới trước mặt con trai: “Sáng nay ba có chút việc, nên về trễ một tí, sau này ba sẽ bồi thường cho con, OK?”

Hoắc Dận mặt không chút thay đổi: “Lúc ba ký hợp đồng, cũng lật lọng với người khác như vậy sao?”

Hoắc Tư Tước: “……”

Ôn Hủ Hủ: “……”

Ngay khi một người đang vô cùng tức giận, một người thì trợn mắt há hốc mồm, bỗng nhiên, ánh mắt đứa nhỏ này trực tiếp nhìn về phía Ôn Hủ Hủ.

“Cô này là ai?”

“!!”

Ôn Hủ Hủ đột nhiên cảm thấy trái tim mình như sắp nhảy ra khỏi lòng ngực, âm thanh “ong ong ong” vang vọng bên tai, cô kích động đến mức cả người đều run rẩy.

Con trai!

Đây là một đứa con trai khác của cô!

Ôn Hủ Hủ kích động muốn nói cho cậu biết, cô là mẹ cậu.

Nhưng lúc này, tên đàn ông thối tha chó mà này lại ngồi xổm trước mặt đứa nhỏ, nói một câu: “Một người không liên quan thôi, được rồi, nếu hôm nay con không muốn đi nhà trẻ, vậy để chú Lâm dẫn con đi chơi, ăn chút gì đó nhé.”

Hoắc Dận nghe thấy có đồ ăn, gật đầu đồng ý.

Vì thế vài phút sau, Ôn Hủ Hủ trơ mắt nhìn đứa bé này, bị trợ lý của người đàn ông chó này mang đi.

“Hoắc Tư Tước, anh nói tôi và thằng bé là không liên quan? Rõ ràng tôi là mẹ nó!”

“Nhưng theo tôi biết mẹ thằng bé đã chết rồi, mộ của mẹ thằng bé vẫn còn ở nghĩa trang.”

Người đàn ông này nhìn thấy con trai rời đi, đứng dậy đi đến tủ rượu rót cho mình một ly rượu vang đỏ, sau đó, dùng tư thế tao nhã nhất ngồi trên ghế sô pha phòng khách.

Hoàn toàn không coi Ôn Hủ Hủ ra gì.

Ôn Hủ Hủ tức giận đến phát điên, nhưng hết lần này tới lần khác hắn ta đều dựa vào điểm này để chống lại cô, cô cũng không phản bác được nửa câu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK