Mục lục
Thần Long Ở Rể
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 27

“Hai bác yên tâm. Mọi việc qua rồi, cháu về là để giải oan cho Dung Vị, còn có muốn cho hai người cuộc sống tốt hơn.”

Nghe đến việc giải oan cho con trai, hai vợ chồng Dung Thất ánh mắt sáng ngời, mọi đau thương khổ cực bấy lâu dường như tan biến.

Hồ Cửu nhìn hai vợ chồng già ở trong căn nhà xiêu vẹo như muốn đổ, không gian tối mịch, cũng chỉ có một cây đèn dầu. Không khí ẩm thấp kèm với mùi mốc càng làm cho bệnh ho của Dung Thất nặng hơn.

“Cháu…là cháu có lỗi với mọi người. Để hai người lại sống cảnh thế này.”

Anh lắc đầu tự trách.

“Có gì mà do với không do chứ. Năm đó ta biết cả hai người các cháu là thanh niên chí lớn. Bị người ganh ghét hãm hại, Dung Vị bị đẩy vào cảnh tù tội, cháu bị người truy sát. Ta biết lúc đó cháu bỏ đi là vì nghĩ cho chúng ta, cũng vì Dung Vị.”

Nói đến đây Dung Thất lại nghẹn ngào, Tuyết Ngụy lại ôm mặt khóc.

“Mấy năm qua…cháu…giờ có thể giúp Dung Vị sao?”

Tuyết Ngụy nhìn vẻ mặt đen sạm của Hồ Cửu, cả người cũng cao to hơn mấy năm trước. Bà biết anh chịu bao nhiêu khổ cực để về đây, vừa rồi nhìn anh đánh đám côn đồ kia, còn có một người đi theo anh cũng thân thủ không kém.

Bà biết Dung Vị lần này có cơ hội được cứu rồi, một người là con trai bà, một người đã gắn bó với họ. Bà đều đau xót.

“Cháu chịu khổ nhiều rồi…”

Dung Thất lên tiếng.

“Không sao cả. Sau này hai người xem con là con trong nhà là được rồi. Con có thể…nhận hai người làm cha mẹ nuôi không? Dù sao…con cũng mồ côi từ nhỏ. Mà Dung Vị là người anh em duy nhất của con.”

Hồ Cửu lúc trước có thể ăn nói lưu loát, nhưng nhiều năm mài giũa trên chiến trường, anh dường như chỉ làm mà không nói. Mất dần khả năng ăn nói, Hồ Cửu thật tâm muốn dành điều tốt nhất cho hai người này.

Chỉ là anh không biết nói sao cho hay cả, cũng là năm đó chỉ có hai người họ đưa cho anh hết tất cả số tiền của họ. Mà đến giờ, cũng vì anh và Dung Vị mà hai người họ lại ra nông nỗi này.

“Dù sao, ngày tháng sau này, hãy để con cùng Dung Vị lo cho hai người.”

“Được, được chứ.”

Tuyết Ngụy vừa khóc vừa trả lời.

“Cha mẹ, sau này hai người là cha mẹ của con.”

Hồ Cửu mạnh mẽ nắm tay hai người như khẳng định.

Vừa lúc này, Hữu Thủ đi vào, ánh mắt có chút hỏi ý kiến Hồ Cửu.

“Hai người ở yên trong nhà, con cần phải giải quyết đám côn đồ này. Sau này người dân ở đây không cần bị chúng ức hiếp.”

Nhìn Hữu Thủ, Hồ Cửu biết có chuyện gì đó, anh quay sang trấn an hai người già.

“Nhưng…nguy hiểm, sau lưng chúng còn có nhiều thế lực ngầm. Sợ là…”

Dung Thất ngần ngại, dù gì ông cũng từng là người trong chính quyền, sao lại không hiểu đám lâu la này chỉ là tay sai. Thế lực đằng sau còn hơn thế nữa.

“Cha đừng lo, tin con.”

Ánh mắt Hồ Cửu tràn đầy sự quả quyết. Dung Thất cũng yên tâm phần nào nhẹ nhàng gật đầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK