Mục lục
Thần Long Ở Rể
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 29

Nhưng với Hữu Thủ cùng Hồ Cửu thì tên nhãi nhép Mã Hỏa cũng chỉ là một kẻ không biết sống chết như Mao Đầu mã thôi.

“Thì sao?’

Hồ Cửu mở lời, bộ dáng bất cần, cứ như việc giết chết Mao Đầu là điều quá bình thường, như con giun con dế nào đó trên đường mà thôi.

“Mày và nó, đều phải chết. Còn phải chết thảm.”

Vẻ mặt Mã Hỏa vô cùng dữ tợn, lộ vẻ khát máu cùng biến thái. Vừa nói hắn vừa rút ra một con dao vô cùng bén, tuy nhìn khá nhỏ, nhưng tốc độ lụi dao của hắn rất nhanh, chỉ cần trúng chiêu thì nghĩ cũng không cần nghĩ nữa.

Trên con dao găm kia còn có vô số răng cưa bắt chéo, nếu thật sự bị đâm trúng chỉ nghĩ tới việc đau đớn cũng là đau hơn gấp trăm lần rồi.

Nhưng Mã Hỏa lần này rõ ràng là gặp khắc tinh của hắn rồi.

“Người của cậu có vẻ chậm chạp rồi.”

Hồ Cửu cười như không cười, vẻ mặt không hề quan tâm tới lời đe dọa cùng động thái của tên Mã Hỏa.

“Do tôi sơ suất, tôi sẽ không để xảy ra việc này.”

Nghe lời này, Hữu Thủ cúi đầu nhận sai. Quả thật anh ta đã sắp xếp nhóm người Lão Thất, nhưng không hiểu sao ông ta lại chậm chạp không tới.

Nhắc đến Lão Thất lại là một câu chuyện khác, ông ta cũng là xuất thân quân ngũ, được Hồ Cửu cho về vườn. Nhưng vì bôn ba nhiều năm không vợ không con, Hồ Cửu để Hữu Thủ sắp xếp ông ta làm một trùm băng nhóm ở thành phố Tỉnh, anh biết có lúc dùng tới.

Nhưng thực lực Lão Thất có hạn, nhiều năm vẫn chưa thể bành trướng thế lực, đến việc tìm tới khu ổ chuột này cũng phải mất quá nhiều thời gian như vậy.

“Hai đứa mày bớt diễn trò lại. Có gì sám hối thì nói, không thì…để mạng lại.”

Nhìn hai người kia một người lại một người biểu thị toàn động thái lại, Mã Hỏa lại cần tức giận, hắn ta không thích dông dài.

Vừa dứt lời, tay lăm lăm con dao xông lên, tốc độ rất nhanh, vẻ mặt điên cuồng như quỷ dữ. Nhưng khi con dao gần chạm đến Hữu Thủ, tay hắn bỗng nhiên bị bẻ quặt lại, con dao đâm thẳng vào hông trái.

Cảnh tượng vô cùng quỷ quái, ghê rợn, người Mã Hỏa máu không ngừng chảy, tay bị bẻ gãy dính vào cán dao không cách nào lấy ra được.

Vẻ mặt hắn ngạc nhiên cùng đau đớn.

“Nhãi nhép, không tự lượng sức mình.”

Hữu Thủ làm động tác phủi tay như vừa mới làm một chuyện bình thường gì đó chứ không phải là đánh nhau.

Đám đàn em đi theo hoang mang lùi về phía sau.

“Nói với lão đại của các người, ngày tàn của hắn là ngày mai.”

Hồ Cửu lạnh lùng nhìn đám nhát chết kia, nói từng chữ. Anh biết những kẻ này sẽ truyền lời cho mình.

Đám người kia nhốn nháo bỏ chạy, không chạy ở lại để chết sao? Còn đại ca, họ còn có chỗ dựa, đại ca là người tàn độc thế nào còn bị người kia hạ gục, bọn họ có tài cán gì chứ?

Bọn người này chỉ là kẻ vô công rỗi nghề, không có việc làm, muốn có tiền, liên tìm cách đi gia nhập băng nhóm để lấy tiếng kiếm chút tiền để nuôi thân. Ngoài ra bọn họ mấy ai có bản lĩnh chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK