Mục lục
Thần Long Ở Rể
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 450

Dáng vẻ hoang mang của Thẩm Thanh Hương càng làm cho Trần Nghĩa có chút suy nghĩ.

“Hay bà giấu tôi chuyện gì?”

Thẩm Thanh Hương ấp úng, cũng không nói ra lời.

“Nói! Đến lúc này, bà muốn để Trần – Thẩm hai nhà chết mới chịu?”

“Nói thì nói, tôi cũng vì hai nhà chúng ta. Trần Giai Linh con gái ông được Chiến thần chiếu cố, nhưng hắn ta biến thái… nên con bé… muốn ông đứng về phía Chủ tịch Ôn hạ bệ Chiến thần. Có gì sai chứ?”

“Không sai?”

Trần Nghĩa thở dốc, ôm tim ngồi xuống ghế.

Mà Thẩm Thanh Hương lúc này hoảng loạn đỡ lấy ông.

“Ngu ngốc! Chuyện mờ ám kia làm sao Chiến thần có thể dính tới? Chưa kể chúng ta ăn nói với Vinh gia thế nào hả?’

“Nhưng rõ ràng Chiến thần…”

“Đừng nói nữa, gọi Trần Giai Linh về.”

Trần Nghĩa xem ra đã hiểu phần nào sự việc, ông ta không bản lĩnh vì không muốn dính mấy thứ dơ bẩn kia qua nhiều.

Chứ không có nghĩa là ông ta ngu ngốc.

Mà lúc này điện thoại lại gọi tới, chính là Mộc Thúy Lan.

“Bà Thẩm, bà xem… nên trả khoản chu cấp cuối đi chứ! Tôi cũng hoàn thành công việc cho bà…”

Giọng nói đắc ý của Mộc Thúy Lan lúc này càng làm bà ta tức giận.

“Cô Mộc, cô đừng quá đáng, cô đã làm gì được Trần gia hay Thẩm gia chưa? Không đuổi cô khỏi biệt thự là chiếu cố cô lắm rồi.”

“Là do tôi? Hay do đối tượng bà muốn đưa cho tôi là kẻ không đủ bản lĩnh.”

Mộc Thúy Lan dừng một chút lại nói tiếp.

“Hình ảnh của tôi xuất hiện đầy kia… chỉ là may mắn không ai biết thân phận của tôi. Chỉ cần gửi tôi đủ tiền đã thỏa thuận ban đầu, tôi sẽ quay về thành phố Gia, cũng không làm phiền bà.”

“Nếu không… tôi cũng không biết là hình ảnh bà xuất hiện trên mạng hay báo chí không biết có đẹp như tôi không?”

“Cô…”

Bà ta cứng họng không biết nói sao.

“Cô đang uy hiếp tôi?”

“Tôi không uy hiếp… chỉ là muốn cùng bà leo lên hot search.”

Mộc Thúy Lan giọng điệu giễu cợt mỉa mai, vuốt ve cơ thể mình, bên cạnh cô ta là Trình Vũ.

Cả hai dường như mới trải qua sự vui vẻ phấn khích, cả đồ cũng không cần mặc.

“Được. Tôi sẽ gửi tiền cho cô. Nhưng cô cũng nên biến khỏi đây… công ty nhỏ nhà cô không chịu được sự tức giận của tôi đâu.”

‘Chỉ cần bà giữ lời, tôi sẽ quay về thành phố Gia mà sống… yên ổn.”

Cô ta cắn chặt ‘yên ổn’ muốn nhấn mạnh bản thân là muốn yên ổn, bà ta nên biết điều.

“Trong hôm nay, cô dọn khỏi biệt thự cút về thành phố Gia của cô đi.”

Nói xong thì cúp máy.

Ngực bà ta phập phồng, mà Trần Nghĩa nhíu mày nhìn người đang ở trước mặt mình.

Vậy sau lưng ông bà ta còn làm những gì?

Còn Mộc Thúy Lan bên này nhìn TRình Vũ khinh bỉ rồi cười.

“Anh nên đi rồi.”

Giọng cô ta lạnh băng.

Mộc Thúy Lan cũng có tiền, có được sự đảm bảo, tuy không thể như trước nhưng cuộc sống không phải đi làm cực khổ nữa.

Cô cũng muốn biến khỏi nơi này.

Trình Vũ nghe vậy thì hơi bất ngờ, cảm thấy như mình là con chó, bị kêu tới bị đuổi đi vô cùng tùy tiện.

“Em coi tôi là gì hả? Đuổi tôi thế sao?”

“Anh muốn gì? Tôi cần, anh cho, anh cùng lắm chỉ muốn một khoản tiền đúng không?”

Mộc Thúy Lan vứt lại cái thẻ đen cho Trình Vũ, cảm thấy tiền cô ta nhận được từ Thẩm Thanh Hương đủ rồi, không cần thẻ đen kia.

Nếu cô ta biết thẻ đen kia là gia sản của Vinh gia có lẽ sẽ tiếc đứt ruột.

“Em…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK