Mục lục
Thần Long Ở Rể
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 5

Lục gia bọn họ muốn giả mạo chữ ký và dùng mối quan hệ để cắt đứt hôn nhân này. Hồ Cửu xuất hiện thì dễ hơn rồi.

“Đây là chi phiếu mười triệu, giấy đây, ký đi!”

Đập tờ chi phiếu vào mặt Hồ Cửu, Lục Hùng nhếch mép cười.

“Ông nghĩ cuộc hôn nhân này của chúng tôi đáng giá mười triệu?”

Giọng nói hơi đanh lại, nhíu mày nhìn thằng Lục Quân.

Phía bên này, Lục Quân từ từ ngồi về vị trí chủ vị, trong lòng có chút thả lỏng. Ông cho rằng Hồ Cửu đang chê ít.

“Một tên nghèo kiết như mày, có mười triệu là đủ rồi. Chẳng lẽ còn muốn không làm mà có ăn?”

Lục Bạch hùa theo đón ý, muốn làm Lục Quân vui vẻ liền lên tiếng.

“Hồ Cửu à, tôi nói cậu nha. Thanh niên sức dài vai rộng, tiền này cứ kiếm chỗ ở tạm, tìm việc gì đó làm cứ thế qua ngày, thế là quá tốt. Lục Thạc được ăn sung mặc sướng, nhà cao cửa rộng, không tốt sao?”

“Đúng nha! Vợ cậu không lo được thì để người khác lo, không nên làm khổ vợ cậu chứ.”

Tuyết Hoa cũng không yếu thế bồi thêm một câu.

Ngồi trên ghế, Lục Quân hài lòng gật gù có vẻ vừa ý, nhìn thấy vậy bọn người Lục gia càng ra sức khinh thường Hồ Cửu.

“Ly hôn? Các người muốn ép vợ tôi lấy người khác? Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Vừa lúc này, Lục Xuyên chạy vội vào nhà, vẻ mặt gấp gáp.

“Phúc thiếu gia tức giận rồi, mọi người xong cả chưa? Con khó khăn lắm mới tìm được mối tốt thế này…”

“Bộp!”

Lục Xuyên cảm thấy cả người tê dại, gò má bỏng rát.

Sắc mặt bọn người Lục gia vô cùng sững sờ, Lục Quân không ngờ chú đích tôn của ông lại bị một tên vô dụng đánh.

“Thằng khốn nạn, mày làm gì vậy? Mày muốn tìm chết?”

Vừa nói Lục Quân đứng bật dậy, cầm gậy chĩa thẳng vào mặt Hồ Cửu.

“Bộp!”

Lục Hùng tức giận không chịu được, xông thẳng tới Hồ Cửu định giáng một đấm vào mặt anh.

Nhưng chưa kịp đụng đến Hồ Cứu đã bị Hữu Thủ đạp ra xa, thân thể mập mạp của Lục Hùng lảo đảo phịch xuống ghế, lòng ngục đau nhói.

“Mày là thằng khốn nào, sao có thể lộng hành trong Lục gia, người đâu cả rồi.”

Lục Quân gào lên tức giận.

Hữu Thủ thủ thế đứng trước mặt Hồ Cửu, Lục Xuyên vừa ôm mặt vừa chạy lại sau lưng Lục Quân.

“Vợ tôi ai dám hạ nhục, kẻ đó phải chết!”

Không nói quá nhiều, từng lời Hồ Cửu như đâm vào tai mọi người ở đây.

“Người đâu cả rồi? Chết cả rồi à.”

Lục Quân cảm giác bị sỉ nhục, Lục gia dù ra sao cũng là một trong các gia tộc có tiếng tăm ở thành phố Gia này. Sao lại để một thằng nhãi vô dụng sỉ nhục như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK