Mục lục
Thần Long Ở Rể
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 42

“Loại như cậu không xứng lên tiếng, im lặng đứng đó hoặc xéo đi.’

Lục Quân xem Hồ Cửu là tên vô lại không hơn không kém, lại đang bị tức giận áp chế, cũng không ngại đem Hồ Cửu là chỗ trút giận.

Nhìn thấy vậy, Lục Thạc cũng lên tiếng.

“Ông nội, dù sao anh ấy vẫn là chồng con, hơn nữa…ông cũng đuổi con đi rồi.”

“Đuổi mày đi, cho mày biết khôn ra. Đuổi là mày không mang họ Lục rồi sao?”

Nhìn thấy tình huống căng thẳng, Lục Hùng vội xoa dịu.

“Lục Thạc à, dù có gì đi nữa thì ông vẫn là ông cháu, cháu vẫn là người Lục gia. Cài này không thể khác.”

Hồ Cửu vô cùng chướng mắt cái kiểu bề trên thượng đẳng này, nếu họ nghĩ Lục Thạc là con cháu họ Lục, là người họ Lục, vậy sao ngay từ đầu lại đẩy Lục Thạc cho tên Phúc Thái Lâm kia.

“Hay cho danh nghĩa họ Lục, thế sao lúc đẩy Lục Thạc lên giường tên Phúc thiếu kia, các người không nghĩ Lục Thạc cũng mang họ Lục.”

Lục Hùng tái mặt, Hồ Cửu nói câu nào câu đó đều đâm vào Lục gia. Quả thực, vì lợi ích Lục gia cái gì cũng dám làm.

Nhưng Lục Quân cho rằng, lợi ích Lục gia là lợi ích chung, Lục Thạc cũng sẽ có lợi ích chung đó, hy sinh một chút cho Lục gia thì có xá gì. Ông ta tự cho là đúng hùng hổ tiến lên, xỉa cây gậy vào mặt Hồ Cửu cùng Lục Thạc.

“Chúng mày thì biết cái gì chứ, Lục thi do một tay tao gầy dựng, thân là người Lục gia thì hy sinh một chút cho Lục gia thì đáng gì?”

Nói đến đây Lục Quân quay sang Lục Thạc, vẻ mặt như người trên dạy bảo.

“Mày xem đi, thân là con cháu Lục gia, làm gì thì làm đừng làm mất mặt Lục gia, nếu không tao sẽ gạch tên mày cùng người cha vô dụng kia khỏi gia phả.”

Nghe đến cha mình bị gạch tên khỏi gia phả, Lục Thạc đau lòng không thôi. Cha cô mỗi ngày nhu nhược cũng vì giữ gìn tình thân, không tranh không giành không màng tới mọi thứ. Còn ông nội cùng người nhà kia, lại cứ lần này hết lần khác dùng tình thân mà uy hiếp.

Lục Thạc mắt ửng đỏ tức giận.

“Ông nội, con tự hỏi lòng từ trước đến giờ luôn một lòng vì Lục gia, một lòng vì Lục thị. Dù bao nhiêu ấm ức cũng chưa từng than vãn, cha con cũng vì không tranh không cầu, chỉ muốn hòa thuận với cả nhà. Vậy mà mọi người giờ chỉ vì lợi ích kia mà sẵn sàng vứt bỏ cha con?”

Lục Quân trong lòng hơi rụt rịt, nhưng sĩ diện của ông ta không thể để ông ta xuống nước. Lục Chỉ quả thực là đứa con hiền hậu nhất của ông, nhưng cũng làm ông ta chướng mắt.

Điều ông ta cần là một đứa con biết lợi ích gia tộc, vì Lục thị mà phấn đấu, chứ không phải là kẻ chỉ biết giữ gìn khí độ. Dù Lục Chỉ có tốt thế nào thì trong mắt Lục Quân cũng là kẻ vô dụng.

“Hừ, một lũ vô dụng. Nếu không thể làm gì Lục thị cùng Lục gia, thì chúng ta cũng không cần.”

“Được, sau này con cùng Lục gia không cần có quan hệ. Con đi đường của con, Lục gia đi đường Lục gia, tuyệt không thể phiền nhau.”

Nghe những lời nói lạnh lùng của Lục Quân, cô không còn chút hy vọng nào cả. Dù sao họ đã vô tình, cô còn níu kéo cái gì chứ.

“Cháu gái à, ông nội là đang tức giận vì dự án bị hủy nha, cháu cũng đừng có như vậy.”

“Cháu gái à, ông nội là đang tức giận vì dự án bị hủy nha, cháu cũng đừng có như vậy.”

“Cha à, nói đi cũng nói lại, đây là cháu nội của cha, một đứa cháu ưu tú như thế sao có thể nói bỏ là bỏ. Cha bớt giận suy nghĩ lại nha.”

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK