Thí dụ, hai bang chúng Phượng Hoàng bang không vũ khí đối đầu bốn bang
chúng Hoàng Gia Thiên Đường có trường kiếm. Hai bang chúng bên Phượng
tránh sáng hai bên, một kỵ binh trực tiếp lao về phía bốn bang chúng bên
Hoàng, không quan tâm có giẫm chết ai hay không, bốn bang chúng bên Hoàng
đương nhiên phải lẩn tránh. Lúc này hai bang chúng bên Phượng đã giết tới,
hợp cùng nhau công kích bốn bang chúng phe Hoàng. Lúc này bốn bang chúng
phe Hoảng đang hoảng hốt lúng túng. Đường Đường gia âm hiểm còn ẩn giấu
đệ tử Nga Mi, chậc, Thiên Địa Đồng Thọ, kiếm xuất người đi.
Bang chủ chỉ ra lệnh được cho hộ pháp. hộ pháp lại phải ra lệnh cho toàn bộ
bang chúng. Hộ pháp duy nhất Chân Hán Tử vùi đầu vào so chiêu với Mã, căn
bản là không thể cân đối nhịp độ tấn công. Trong khi Đường Đường gia lại lợi
dụng ưu thế tập trung lực lượng, ba đánh một, năm đánh một, thậm chí bảy
đánh một, hợp lực tiêu diệt đối thủ chỉ trong giây lát. Sau khi tiêu diệt, người
trước trận không chữa thương, người sau trận người khỏe mạnh đột ngột xông
lên, tạo thành ba làn sóng.
Chiến đấu ở đầu phố số 1 thì bùng nổ. Nhìn thì như bang chúng phe Hoàng
vây xung quanh phe Phượng, nhưng bang chúng phe Hoàng nhiều người lại
không dùng được. Tiền quân bị ngăn trở, vậy thì lên nóc nhà nhảy từ trái phải,
nhưng tất nhiên việc này cũng bị Đường Đường tính toán trong đó, bốn bang
chúngAnh Hùng môn phe Phượng không có việc gì dựng thẳng cây thương lên
trên, nếu người nhảy không cẩn thận, rất có thể sẽ biến thành mứt quả. Ai cũng
biết, năng lực phòng không của Anh Hùng môn là đứng đầu trong Thập Đại
Môn Phái.
Trước không được, trái phải không dám, vậy thì vòng ra sau nóc nhà, công
kích thương binh của kẻ địch. Nhưng các bang chúng phe Hoàng vòng quanh
đằng sau bang chúng phe Phượng, đều sợ hãi phát hiện, tất cả thương binh đều
là muội muội Nga Mi, hai người một tổ cầm kiếm canh gác. Đối phó với một
Thiên Địa Đồng Thọ thì thân thủ hiện tại vẫn có thể tự tin tránh được, nhưng
nếu hai người cùng dùng, không chết chính là tổ tiên phù hộ.
Có thể thấy biểu hiện của cao thủ sẽ ảnh hưởng tới chiến cuộc...
Chân Hán Tử khổ chiến với Mã, hai người chiến lực tương đương. Mà Vô
Song Ngư ở phụ cận chơi đùa với Diệp Tử, Vô Song Ngư cũng không dám đẩy
Diệp Tử vào chỗ chết, chỉ có thể ra từng chiêu chập chạp lề mề. Hắn không có
cảnh giới cao như Pháo Thiên Minh, coi chuyện phản bội còn đơn giản hơn ăn
điểm tâm. Nhưng hắn càng không dám làm thịt vợ của bằng hữu... tuy hắn và
Mã không quá quen thuộc..., nhưng Xe, Pháo Thiên Minh còn có Đường Đường
thì rất quen thuộc. Vì hạnh phúc tương lai mà hiện tại chỉ có thể kiên định với
đường lối cách mạng ta không liều mạng ta cũng không phản bội, ta lười biếng
có được không?
Nhưng cục diện như vậy chỉ duy trì vẻn vẹn mười mấy phút, dù sao đệ tử
Nga Mi không phải máy móc, trọng thương cũng cần thời gian khôi phục. Mà
các bang chúng phe Hoàng bị đấu pháp này làm cho nổi nóng, lấy hai đổi một
lao vào chỗ chết.
Đường Đường dùng hết biện pháp, tổ hợp Yển Nguyệt trận bên ngoài. Địch
nhân đến gần, bên ngoài co rụt lại, tầng bên trong tập kích. nhân viên tầng thứ
hai hỗ trợ... Nhưng không bột khó gột nên hồ, nửa giờ sau, bang chúng phe
Phượng trên chiến trường còn lại: Đường Đường, Diệp Tử. Sau Về phần Mã
sau khi trận địa bị phá đã đồng quy vu tận với Chân Hán Tử.
Sắp thắng rồi, Lãnh Nhược Tuyết lại không cười ra được. Ngược lại, cô
muốn khóc. Võ công, khí chất nhân số đều áp đảo, xuất hiện thương vong gần
ba đổi một, bang chúng phe Phượng tử trận ba mươi người, bang chúng phe
Hoàng chết trận tám mươi người, chỉ còn thừa hai mươi lăm người, hơn nữa
người ta còn có một bang chủ cấp BOSS, còn không biết mang đi mấy mạng
người.
Đường Đường vẻ vang mang theo một người cùng chết, Xa xuất hiện, khá
hài lòng với kết quả này. Cô không định ra tay, cười nói với một bang chúng
phe Hoàng gần đây: "Chuyển lời cho đại tỷ của các ngươi, bất kể là nhìn người
hay là năng lực điều khiển bộ hạ, cô ta đều kém ta không phải chỉ chút xíu." Nói
xong ngửa mặt lên trời cười dài, giơ chưởng tự sát...
Một chưởng này như cho Lãnh Nhược Tuyết một cái bạt tai, cục diện chỉnh
thể thì cô đã thắng, nhưng trong trận giao chiến giữa người nối nghiệp hai gia
tộc cô lại bại trận. Bản thân đầu tư gần trăm vạn vào trong trò chơi này, lại đào
góc tường, sắp xếp là nội gian. Thế nhưng người ta không tiêu pha một đồng đã
đánh mình tơi bời hoa lá. Mặc dù Thiên Nhãn thất thủ là ngoài ý muốn, nhưng
người ta có đồng đảng là đệ nhất cao thủ Pháo Thiên Minh, chẳng phải cũng
không đứng về phe cô ta hay sao?
Lãnh Nhược Tuyết uể oải quan sát chiến trường, hai mươi mấy tên thương
binh sĩ khí giảm sút... Sau 20 phút, cuối cùng đối thủ tiếp theo của Hoàng Gia
Thiên Đường cũng xuất hiện. Bang hội là phân đà số một của Tinh Ảnh đường,
bang chủ tên là Trùng Tựu, cũng là nhân vật cùng Long Thành đứng hàng số ba
ở Thiếu Lâm.
Danh Sách Chương: