Mục lục
Lâm Thiếu Báo Thù
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 362

“Thẩm Tịch Dương,, cậu tìm thứ bạn trai kỳ lạ gì thế này? Dám ba hoa khoác lác cả mấy chuyện tày trời dường ấy! Còn dám mạo danh cả nhân vật thần bí cơ đấy! Anh ta không sợ chuốc họa sát thân hả?” Hứa Thiến mỉa mai.

“Cậu ấy nói thật mà.” Thẩm Tịch Dương nghiêm túc trả lời.

“Xì, Thẩm Tịch Dương, đầu óc cậu cũng có vấn đề rồi à? Mấy lời ma quỷ đó mà cậu tin được hả?” Hứa Thiến cười khinh miệt.

Các bạn học nhìn Thẩm Tịch Dương bằng ánh mắt kỳ lạ, đương nhiên nhìn Lâm Mộc bằng ánh mắt càng kỳ quái hơn.

Lớp trưởng nâng ly rượu đứng dậy: “Mọi người đừng thảo luận chuyện này nữa, tiếp theo chúng ta kính rượu với Anh Liêu nhé, cảm ơn Anh Liêu đã kể chúng ta nghe những chuyện thú vị này, cảm ơn Anh Liêu đã mời bữa cơm hôm nay, đương nhiên càng phải cảm ơn Hứa Thiến đã cho chúng ta thơm lây, được gặp mặt và làm quen với Anh Liêu.”

“Đúng đúng, đám bạn học rối rít nâng ly đứng dậy.”

“Mọi người không cần khách sáo.” Hứa Thiến nở nụ cười hư vinh vì cảm thấy hởi lòng hởi dạ.

Kính xong một ly rượu, mọi người lại tiếp tục tán gẫu chém gió, ôn lại chuyện cũ thời đại học, trong phòng bao không ngừng có người đứng dậy kính rượu Liêu Đào.

Phía Thẩm Tịch Dương lại khá yên ắng, dù cô ấy từng là hoa khôi của khoa, nhưng mọi người thấy Thẩm Tịch Dương và Hứa Thiến bất hòa nên chẳng ai nguyện ý tới trò chuyện với cô ấy.

Chỉ có Lớp trưởng đến kính Thẩm Tịch Dương một ly.

Ngô Tuyền ngồi bên cạnh khẽ huých khửu tay vào người Thẩm Tịch Dương: “Tịch Dương, bạn trai cậu sao thế? Sao anh ta và hai người Liêu Đào Hứa Thiến lại có xích mích vậy?”

“Tớ cũng không rõ.” Thẩm Tịch Dương lắc đầu.

“Tịch Dương, hay cậu và bạn trai qua đằng kia kính rượu Liêu Đào và Hứa Thiến đi, đều là bạn học cả, nói dễ nghe một chút là ổn thôi mà, dù sao hai người đó cũng lăn lộn tốt ở Ninh Đô này, đắc tội với họ chẳng phải chuyện tốt gì.” Ngô Tuyền khuyên lơn.

Ngô Tuyền nói tiếp: “Thà có thêm một người bạn còn hơn là thêm một kẻ thù. Tạo mối quan hệ có khi sau này cần dùng đến ấy chứ, cậu nói phải không nào?”

Dù sao Ngô Tuyền cũng là người mời Thẩm Tịch Dương tới buổi họp lớp, ầm ĩ thành ra thế này cô ấy cảm thấy áy náy trong lòng. Hơn nữa thời đại học cô ấy là bạn tốt của Thẩm Tịch Dương, cho dù bây giờ mọi người không muốn qua lại nhiều với Tịch Dương, Ngô Tuyền vẫn vì tình bạn tốt đẹp năm xưa mà khuyên lơn Thẩm Tịch Dương.

“Không cần đâu Ngô Tuyền.” Thẩm Tịch Dương mỉm cười.

“Ôi, coi cậu kìa, thôi, dẫu sao chúng ta vẫn là bạn bè, hai đứa mình cũng uống một ly nào.” Ngô Tuyền nâng cốc bia lên uống.

Thẩm Tịch Dương cũng nâng ly nước trái cây cụng ly với Ngô Tuyền.

Vì chỉ có vài bạn học tới ôn lại chuyện cũ với Thẩm Tịch Dương, nên Lâm Mộc khá nhàn nhã, anh thong thả dùng cơm.

Chừng mười phút sau.

“Chị Dương Dương, em vào nhà vệ sinh chút.” Lâm Mộc nói xong thì đứng dậy rời đi.

Lâm Mộc định bụng đến quầy thanh toán hóa đơn hôm nay, dù sao cũng đã ăn uống no say, anh nào muốn tên Liêu Đào kia mời cơm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK