Mục lục
Quân Lâm Binh Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giờ phút này, vị thủ lĩnh Phệ Hồn giết người như bắn gà lại lắp ba lắp bắp. 

- Cản đường? Ta ngất! Trong Thiên Hương quốc còn có người dám chặn đường của thiếu gia ta sao? Quân Khương Lâm kinh ngạc hỏi, sau đó vén rèm xe lên nhảy xuống, thực sự muốn nhìn qua, vị nào to gan lớn mật đến thế. 

Vừa ra tới, Quân Khương Lâm giật mình nhìn kĩ, lập tức hít một hơi lãnh khí, trời của ta ơi! Khó trách Vương Đống phải cà lăm! 

Khuôn mặt trước mắt chẳng thể làm ai sợ hãi chút nào, vừa đáng yêu kiều mị, trước ngực ôm tiểu báo, toàn thân trắng như tuyết, tiểu báo tử thấy Quân Khương Lâm liền nháy mắt, lè lưỡi, thể hiện nỗi nhớ nhung yêu thương... 

Người còn lại thì mặc một bộ quần áo trắng như tuyết, khuôn mặt lạnh như băng, trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo, quốc sắc thiên hương, dáng điệu thướt tha, dung nhan phong hoa tuyệt đại. 

Lúc này, nhị vị đại tiểu mỹ nhân nhìn Quân Khương Lâm bằng ánh mắt giống như mèo bắt được chuột vậy. ( ngon quá còn gì) 

Hai nữ nhân này chính là Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ! 

Quân Khương Lâm rên hừ hừ, muốn ngất trên giàn quất. 

Quá khiếp sợ! 

Khó trách hai ngày vừa rồi không bị hai người này bám riết, còn tưởng các nàng đã nghĩ thông suốt, hóa ra hẹn nhau ra ngoài từ lúc đó! Hôm nay, lại ở chỗ này chờ mình. 

Làm sao bây giờ? 

Quân đại thiếu gia lần đầu cảm thấy hối tiếc khi nhận cái nhiệm vụ tiên phong này! 

Phải là cực kì hối tiếc, làm sao mà hai củ khoai lang nóng phỏng tay này rơi vào tay mình chứ? Ta ta...dòng đời thật nghiệt ngã a. 

Ta ta... ta sao lại làm tiên phong chứ, ta ngoan ngoãn theo sát đại đội nhân mã không phải là tốt đẹp sao? Cũng do Tam thúc đùn đẩy cho, không thì phiền não này sao lại đến phiên ta? Bây giờ ở đây than vãn, đây chính là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay... ( rút gươm chém xuống nước nước càng chảy mạnh, nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm--^^!) 

Đây là đi Thiên Nam a, thực sự đâu phải đi du lịch nghỉ ngơi... 

Quân đại thiếu gia không biết nói gì cho tốt, mà có thể nói gì cơ chứ? 

Quân Khương Lâm không ngừng quay đầu lại, le lói hy vọng, giờ phút này sau lưng hắn bụi mù nổi lên, Quân Vô Ý suất lĩnh hai vạn đại quân, như thiên binh thiên tướng từ trên trời giáng xuống! Giải cứu số phận hẩm hiu của hắn trong cơn khói lửa này a. 

Đó cũng là suy nghĩ xa xôi, hai người cách nhau ít nhất hơn bốn trăm dặm, làm sao mà đến kịp được! 

- Đừng nhìn lại nữa, nhìn lại cũng không có tác dụng đâu. Chúng ta đã sớm biết rõ, đứng đây chờ ngươi từ trước rồi. 

Quản Thanh Hàn nhàn nhạt nhìn hắn: 

- Hiện tại, ngươi có thể ra khỏi xe ngựa, ta cùng Tiểu Nghệ muội muội ngồi xe ngựa, ngươi cưỡi kỵ mã, không có ý kiến gì chứ? 

Quân Khương Lâm không dám nói gì. 

Ra vẻ nhẹ nhàng thương lượng? Ta có thể có ý kiến gì chứ, dám có ý kiến sao? Vì sao không kêu cường hoành phách đạo luôn đi? ( ngang ngược bá đạo) 

Cái này quá rõ ràng đi. 

Ta điều khiển tên Phì Trư Tràng kia cũng không bá đạo bằng vị nữ vương này ah. Rõ ràng đuổi ca ca ta xuống xe, cái này không phải là tu hú cướp tổ hay sao? Bốn phía đội viên Tàn Thiên Phệ Hồn che miệng vụng trộm cười, Quân Khương Lâm trừng mắt, lập tức tiếng cười đình chỉ, người người nhìn không chớp mắt, vẻ mặt trang trọng nghiêm túc. 

- Khụ! Khụ khụ... 

Quân Khương Lâm hắng giọng một cái, chuẩn bị thi triển ba tấc lưỡi, hạ quyết tâm quay lại đối diện hai vị mỹ nữ lạc đường nói: 

- Ta nói này... Đại tẩu, e hèm, còn có Tiểu Nghệ cô nương... 

- Ừm, Khương Lâm ca ca, huynh thấy muội xuất hiện, có phải là vui lắm không? Có phải là rất bất ngờ? Có phải rất muốn ôm muội không? Muội hiểu mà, rất là minh bạch, chính là như vậy! ( DG:ta cũng muốn ôm nè) 

Độc Cô Tiểu Nghệ cười tủm tỉm rồi thoáng cái nhảy đến trước mặt Quân Khương Lâm, nghiêng đầu chờ hắn nói. 

Giống Tiểu Bạch bạch, cũng có ý yêu thương nhung nhớ ta, bất quá tiểu nha đầu này so độ rụt rè với Tiểu Bạch bạch, trước kia Tiểu Bạch tất nhảy ngay vào, nhưng Độc Cô tiểu thư đoán chừng là muốn Quân Đại Thiếu gia chủ động, sau đó mới lao vào lòng hắn. 

Kinh hỉ? 

Lão Tử chỉ cảm thấy kinh hãi! Đến nỗi muốn ngã xuống thật sự, còn ôm cái gì chứ, không cần thiết lắm, ngược lại rất muốn hung hăng đánh vào cái mông nhỏ của ngươi! Quân Khương Lâm nghĩ vậy liếc một cái, uhm, cũng không thể tính là nhỏ, nếu hung hăng đánh hai cái, hẳn là rất đã tay... 

Không hiểu sao suy nghĩ một hồi, Quân Khương Lâm mới đột nhiên nhớ tới, việc khẩn yếu bây giờ là mau chóng đem các nàng trở về mới là đứng đắn! Lập tức sắc mặt hắn trầm xuống, Quân đại thiếu gia ra vẻ đạo mạo nói: 

- Đại tẩu, Độc Cô cô nương, các ngươi lo lắng cho chúng ta, thay mặt toàn bộ quân tướng ta cảm kích không thôi; nhưng bất quá... Lần này đi Thiên Phạt, núi cao đường xa, cường đạo thổ phỉ đông như kiến, sài lang hổ báo hoành hành, hung hiểm vô cùng! Hơn nữa, hai người các ngươi đều là nữ tử còn độc thân, đi đường cùng nhau có nhiều bất tiện! Ta sẽ phái người, đem hai người về Thiên Hương thành. 

Nói đến bốn chữ nữ tử độc thân này, Quân Khương Lâm mới phát hiện, hai người này xuất hiện cùng nhau thì đâu còn "độc thân" nữa (tác giả chơi chữ đây mà)! Cho rằng đây là chuyến du sơn ngoạn thủy sao, đây là chúng ta đi đánh giặc đó! 

- Ngươi cứ thử xem, ta cũng muốn biết ai dám mang chúng ta trở về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK