• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chân Ái ngồi trong phòng thẩm vấn, Ngôn Tố và Âu Văn cùng mấy cảnh sát khác đứng bên ngoài cửa sổ thủy tinh nhìn vào.
Là Jasmine hỏi.
Đối mặt trong khoảng cách gần, cô rất bình tĩnh quan sát Chân Ái vài lần. Vẻ đẹp của cô không khỏi khiến người ta nghĩ đến đóa hoa cao quý nhất chốn thần tiên, mỏng manh, không nhiễm thế tục, lộ ra một luồng tiên khí. Nhất là đôi mắt, rất đen, rất sáng, giống như đá vỏ chai(*) đặt dưới mặt nước, trong suốt, lăn tăn gợn sóng.
(*) Đá vỏ chai (Obsidian): tại wattpad không đăng được hình ảnh nên các bạn lên GG để xem nhé.
Bên cạnh Ngôn Tố xuất hiện một cô gái xinh đẹp hiếm gặp như vậy, trong lòng Jasmine rất không thoải mái. Nhưng ngẫm nghĩ tính cách của Ngôn Tố, nhớ tới dọc đường anh ta không nhìn Chân Ái mấy lần, lại có chút hả hê đắc ý.
Jasmine vừa mở lời, Chân Ái liền hỏi: “Có thể dùng tiếng Trung không?”
Jasmine hơi dừng lại, suy nghĩ một chút nói: “Tôi quen dùng tiếng Anh hơn.”
Chân Ái gật đầu, tỏ vẻ không có ý kiến.
Jasmine hỏi một vài thôong tin cơ bản trước. Cô ta cho rằng Chân Ái là du học sinh bình thường, không giỏi tiếng Anh nên nói chuyện cực kì chậm, chậm như là đang đọc sách cho người già đeo máy trợ thính.
Sau đó đi vào chủ đề chính: “Quan hệ giữa cô và Giang Tâm là gì?”
“Bạn cùng phòng.”
“Có thể miêu tả một chút tình hình lúc phát hiện hiện trường không?”
“Lúc về phòng, vừa tra chìa khóa vào ổ thì cửa liền mở ra. Cô ấy nằm dưới đất, khắp nơi đều là máu, tôi chỉ nhìn thoáng qua, sau đó không nhìn nữa.” Chân Ái nói với tốc độ không nhanh không chậm.
“Sau đó thì sao?”
“Báo cảnh sát.”
Trả lời vô cùng ngắn gọn lưu loát khiến Jasmine có chút ứng phó không kịp, cô khôi phục tốc độ nói bình thường của mình: “Sau đó cô vẫn ở lại hiện trường?”
“Đúng thế.”
“Lúc đó làm gì?”
“Đứng.” Chân Ái không mảy may để ý nghi vấn trong lời nói của cô ta.
“Đứng?” Âm cuối của Jasmine hơi cao lên, tỏ rõ ý không tin.
Chân Ái vẫn thản nhiên như cũ: “Ừ, đứng.”
Jasmine không khỏi cảm thấy đôi mắt cô ấy đen sâu thẳm, hỏi: “Người bình thường thấy bạn cùng phòng nằm trong vũng máu sẽ không qua nhìn xem có còn cứu được hay không sao?”
“Có người đứng quanh xác chết, tôi cảm thấy quá đông đúc.” Gương mặt trắng ngần của Chân Ái rất thản nhiên.
Nhưng Jasmine như thế nào cũng cảm thấy những lời này rất kỳ lạ: “Đứng quanh… xác chết?”
“Đúng thế, ngài Ngôn Tố đang kiểm tra hiện trường và tử thi, tôi không cần thiết đi tới gây thêm phiền phức.”
“Lúc đó S.A. cũng đã ở đó?” Jasmine kinh ngạc, nói rất nhanh, “Anh ấy sao lại về kí túc xá với cô?”
Chân Ái bình tĩnh hỏi ngược lại: “Vấn đề này có quan hệ với vụ án sao?”
Jasmine rũ đôi mắt, che đi một tia không kiên nhẫn.
Bên ngoài cửa thủy tinh, Ngôn Tố như có điều suy nghĩ nhìn Chân Ái bên trong, đột nhiên hỏi Âu Văn: “Cậu có cảm thấy cô ấy quá bình tĩnh hay không?”
“Có ý gì?”
Ngôn Tố đút hai tay vào túi áo, gò má bình tĩnh lạ thường:
“Khi thấy hiện trường giết người, cô ấy không la hét hay lùi về sau, thậm chí không hề có phản ứng sợ hãi hay tránh né, có chăng chỉ là ôm tay mà thôi. Giống như bây giờ hỏi cô ấy, trả lời đâu vào đấy, không có một câu sai ngữ pháp. Tốc độ nói, logic hoàn toàn không có vấn đề. Cô ấy thực sự không hề sợ hãi.”
Âu Văn cũng nhìn về phía Chân Ái, cô gái mà anh ta gặp lúc đó cũng như vậy. Bất kể là ngầm tiếp nhận điều tra, báo cáo tình hình, đến phòng thí nghiệm, hay trong sinh hoạt thường ngày, cô ấy chính là như thế. Đôi mắt đen như mực tựa như một đầm nước sâu, không gợn sóng; gương mặt trắng sạch sẽ, thật lặng yên, cho dù cười cũng không có ý cười thật sự.
Thực ra khi cười rộ lên trông cô rất đẹp, hẳn là cô cười rất nhiều.
Đôi mắt màu xanh xám của Âu Văn hơi nhíu lại: “Cậu nghi ngờ cô ấy? Nghi ngờ đến mức nào? Nghi ngờ mật mã là cô ấy viết để thu hút chúng ta đi cùng, cô ấy đến trước giết người, sau đó chờ chúng ta đến chứng minh cô ấy trong sạch? Cậu cho là cô ấy có liên quan? Cái này không thể, Ai cô ấy…”
“Tất nhiên không thể.” Ngôn Tố bỗng nở nụ cười.
Âu Văn hơi sửng sốt, sau một lúc vẻ mặt trở lại bình thường: “Cảm ơn cậu tin tưởng cô ấy!”
“Cái gì?” Ngôn Tố liếc anh ta, vẻ mặt cổ quái.
Âu Văn giải thích: “Ý của tôi là tôi rất vui vì cuối cùng cậu cũng bắt đầu tin người, mà không phải lúc nào cũng lấy mấy thứ bằng chứng và số liệu lạnh như băng kia.”
“Cậu đang khinh thường tôi.” Sắc mặt Ngôn Tố không tốt.
Âu Văn không còn lời nào: “Đây là tôi đang khen cậu.”
“Cậu cho là tôi sẽ bị cái thứ ‘tin tưởng’ vừa trừu tượng vừa cảm tính này chi phối sao?” Ngôn Tố lãnh đạm, “Tôi không cho là cô ấy giết, là vì lúc ở hiện trường tôi bảo cô ấy đứng đằng sau để nhìn lướt qua đồ của cô ấy.”
Âu Văn ôm trán, quả nhiên vẫn là cậu ta…
“Trong nhà tắm chỉ có vật dụng rửa mặt của một người, quần áo trên giường Chân Ái rõ ràng không phải là phong cách của cô ấy, là của nạn nhân. Bởi vì không có chỗ để nên mới bày trên giường cô ấy.
Cô ấy không ở kí túc xá.
Không tiếp xúc với nạn nhân thì sẽ không có thù oán gì.
Máy in là của nạn nhân, chứng tỏ quan hệ hai người không xấu. Ngoài ra, nếu như có thù oán thì xuất phát từ tình cảm, tính toán trong lòng, nạn nhân cũng sẽ không để quần áo trên giường cô ấy.
Trong phòng chỉ có sách trên kệ là của Chân Ái. Phân loại theo màu sắc, màu sắc khác nhau xếp theo mức độ khác nhau, sau đó là xếp theo bảng chữ cái, chỗ không được cũng xếp thành như vậy, cô ấy có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế rất nghiêm trọng. Nhưng đổi lại hiện trường giết người, vết máu khắp nơi, đối với cô ấy mà nói, nhất định sẽ cảm thấy,
Một chút khả năng thưởng thức cái đẹp cũng không có.”
Kết luận là:
“Nếu cô ấy giết người thì sẽ dùng một cách ác độc hơn nhưng không đánh mất đi sự tao nhã.” Trong lời nói hàm chứa sự thừa nhận và tán thưởng rất nhạt.
Cả người Âu Văn không tốt: “Đây là cậu đang khen người khác?”
“Tất nhiên.”
Âu Văn ôm trán, người này hết cứu rồi.
“Nhưng có một vấn đề tôi rất hiếu kỳ. Chính phủ sẽ cho các nhân chứng quyền miễn trừ trách nhiệm, giết người sẽ không bị trừng phạt, tôi tin là cô ấy cũng có.” Ngôn Tố quay lưng về phía ánh sáng, trong nháy mắt đôi mắt u tối, “Nếu như cô ấy giết người thì cậu sẽ làm thế nào?”
Âu Văn lập tức bác bỏ: “Cô ấy sẽ không giết người. Cô ấy không có các mối quan hệ xã hội, tất cả tinh thần và thể lực đều tập trung vào chuyên môn của mình. Một cô gái đơn thuần chăm chỉ hoàn toàn sẽ không đi…”
“Đúng vậy.” Ngôn Tố nghiêm túc nói, “Vì cô ấy chăm chỉ lại chuyên nghiệp nên mãi mãi cô ấy sẽ không giết người.”
Âu Văn dừng lại, thất vọng thở dài. Anh ta cũng biết Ngôn Tố không phải đang nhắm vào Chân Ái, chỉ là trong vấn đề logic bản tính người này quá tích cực: “Tôi cũng biết câu ‘nguyên nhân hậu quả’ không hề liên quan, khía cạnh logic nói không được. Nhưng tôi vẫn tin tưởng cô ấy. Hơn nữa, cho dù thực sự xảy ra chuyện mà cậu nói,”
Anh ta cười, không chút do dự: “Tôi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của tôi, bất kể gặp phải tình huống gì, bất kể đối phương là ai, cho dù hi sinh vì nhiệm vụ cũng không hối tiếc.”
Ngôn Tố không nói nhưng rõ ràng gò má khẽ động.
Lúc nhỏ anh ta di chuyển giữa hai bờ Trung Mỹ, hoàn cảnh sống ngôn ngữ thay đổi thường xuyên khiến anh ta cô đơn lầm lì không giỏi giao tiếp, còn ba bốn lần bị mẹ dắt đi làm kiểm tra tự kỉ. Nếu như nói anh ta có bạn bè ở Mỹ, vậy thì cũng chỉ có một mình Âu Văn mà thôi.
Âu Văn cũng là con lai, nhưng dáng vẻ giống người bố da trắng hơn. Vì mẹ bị giết mà quyết chí làm cảnh sát, sau đó không những làm cảnh sát mà còn trở thành đặc công ưu tú nhất.
Từ trước cho đến bây giờ, niềm tin của anh ta vẫn luôn rất kiên định.
Ngôn Tố ngước mắt, nhìn Chân Ái bên kia cửa thủy tinh, bỗng nhiên nghĩ, những người này lúc nào cũng phải ngụy trang thân phận, vậy niềm tin của bọn họ là gì?
Jasmine vẫn tiếp tục đặt câu hỏi: “Có thể hỏi một câu hay không, tại sao bạn cùng phòng của cô bị giết mà cô không hề khó chịu hay sợ hãi?”
Chân Ái không khỏi nhớ tới câu nói kia của Ngôn Tố, bắt chước hỏi ngược lại: “Nếu cô đã hỏi câu có thể hỏi hay không, tại sao tôi còn chưa đồng ý mà cô đã trực tiếp hỏi? Nếu vốn dĩ ban đầu cô đã phải hỏi, tại sao còn hỏi sự đồng ý của tôi?”
Jasmine:…
Giọng điệu lòng vòng này sao cảm thấy như đã từng quen biết?
Bên ngoài, vẻ mặt Âu Văn có chút kì lạ liếc nhìn Ngôn Tố, còn Ngôn Tố thì bình tĩnh như thường, không có bất kỳ phản ứng nào.
Jasmine hơi nghiêm mặt: “Đây là thói quen dùng từ theo phép lịch sự. Bây giờ có thể trả lời câu hỏi của tôi rồi chứ?” Cô đem việc Chân Ái đổi chủ đề là muốn trốn tránh.
Chân Ái chỉ trả lời một câu: “Sớm hay muộn gì thì mọi người cũng đều phải chết.”
Jasmine:…
Đây là cái loại thế giới quan gì vậy?
Người ở quốc gia đang phát triển cũng lạnh lùng như thế này? Jasmine trong lòng tràn đầy thương hại thở dài: “Hãy nói cặn kẽ một chút tình hình của nạn nhân Giang Tâm, bao gồm bạn bè quan hệ giao tiếp.”
“Tôi chỉ biết lúc mới nhập học, cô ấy rất hoạt bát cởi mở, tham gia rất nhiều hội nhóm, ví dụ như leo núi dã ngoại sinh hoạt khiêu vũ các loại…”
“Có bạn trai không?”
“Không biết.”
“Không biết? Các cô là bạn cùng phòng… Còn người nào khác không?”
“Thời gian trước cô ấy nói rút khỏi nhiều nhóm, nhưng sau đó trong trường thấy cô ấy đi cùng với mấy người bạn trong nhóm giải mật mã, mặc áo thun giống nhau. Cô ấy thích ngủ trong lớp. Không có.”
Jasmine cảm thấy những thông tin này không dùng được, lại cho rằng Chân Ái đang qua loa đại khái, “Những việc này nhỏ không đáng kể, cô thử nhớ lại thật kỹ xem.”
Chân Ái nói: “Vì tôi và cô ấy có nói chuyện mấy lần.”
Jasmine tự cho đã lý giải được: “Quan hệ của các cô không tốt?” Rất rõ ràng, một người bạn cùng phòng vui vẻ hoạt bát đàn ông đều yêu thích, một người trầm mặc lạnh nhạt nhìn qua rất quái gở, như thế nào cũng đều không hợp nhau.
Chân Ái không trả lời, nhìn cô một hồi, chậm rãi dựa vào ghế: “Việc còn lại nói chuyện với luật sư của tôi đi!”
Jasmine sững sờ, đột nhiên xuất hiện tình huống này, theo thủ tục thì cô không thể hỏi tiếp. Bình thường mà nói người châu Á không có ý thức bản vệ bản thân mạnh như vậy, bất kể hỏi điều gì cũng sẽ vô cùng phối hợp. Cô không nghĩ tới đột nhiên Chân Ái lại không chịu nói.
Cô còn chưa dứt lời, Âu Văn lập tức ra dấu luật sư chờ ở cửa. Luật sư rất nhanh dẫn Chân Ái ra ngoài, còn nói với Jasmine một câu mang ý cảnh cáo:
“Tôi có thể khiếu nại cô tội phát biểu gây hiểu lầm!”
Jasmine nghiêm mặt không nói một tiếng, giờ phút này cô thật hận hệ thống tư pháp của Mỹ, cho người tình nghi nhiều tự do như vậy!
Luật sư dẫn Chân Ái đi khai thông tin chỗ cảnh sát khác. Jasmine đi ra thấy Ngôn Tố vẫn đang đứng ở phòng cách ly, không khỏi xấu hổ, cảm thấy vừa rồi rất mất mặt, lại hỏi xin Ngôn Tố cho ý kiến. Anh ta là cố vấn đặc biệt của FBI và CIA, hiển nhiên mọi người muốn lấy được ý kiến của anh ta để phá án nhanh hơn.
Nhưng cũng rất rõ ràng, Ngôn Tố không có hứng thú, nhưng còn chưa nói câu từ chối, Âu Văn đã kéo anh ta qua một bên, thấp giọng nói: “Cậu nhất định phải tham gia vụ án này.”
Ngôn Tố lẳng lặng nhìn anh ta, vẻ mặt “không uống lộn thuốc thì không đến phiên cậu ra lệnh cho tôi”.
“Phải làm rõ đã xảy ra chuyện gì giữa Giang Tâm và dãy mã kia, phải làm rõ xem còn mật mã nào khác hay không.” Âu Văn nói rất nhanh, “Vụ án này có thể không có liên hệ với Ai, cũng có thể Giang Tâm muốn hại Ai kết quả xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hoặc giả có người muốn giết Ai nhưng lại giết lầm Giang Tâm. Nhất định phải làm rõ.”
Ngôn Tố bày ra một vẻ “loại án nhỏ này cảnh sát địa phương hoàn toàn có năng lực giải quyết không tới phiên tôi tham gia”: “À, để tôi quay lại 10 năm trước là tôi có thể giải quyết vụ án này. Ha ha, cuộc sống của tôi thực là tiến bộ mỗi ngày.”
Âu Văn sửa lại: “Mười năm trước, lời như vậy thật không thích hợp cho người hai mươi mấy tuổi nói.”
Ngôn Tố nghiêm mặt: “Này, xin cậu tin tưởng cảnh sát.”
Âu Văn: “Tôi không tin.”
Ngôn Tố: “Không tin thì tự cậu đi mà làm.”
“Trường hợp khu vực hành chính không phụ thuộc, nếu không phải tập kích khủng bố không phải an toàn công cộng thì đặc công không được phép tham gia.” Giọng anh ta rất thấp, gấp đến nỗi tay nắm thành quyền.
Ngôn Tố nhìn anh ta một hồi, quay người nhìn Jasmine: “Có thể.”
Jasmine rất vui vẻ, cười nói: “S.A. Anh thích âm nhạc, liên hoan âm nhạc quốc tế New York sắp bắt đầu, tôi có người bạn làm ở đó, nói có vé…”
Ngôn Tố gật đầu, lấy ra tấm séc kí tên đưa cho cô: “Tôi muốn bốn vé, cảm ơn!” Nói xong liền đi khỏi.
Jasmine cầm tấm séc sửng sốt, cô không phải là ý này!
Âu Văn đi theo Ngôn Tố, lắc đầu, có người đần như vậy sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK