Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Haha, chúng ta không phải là sẽ tốn chút thời gian để giết sao?”
Người đàn ông mặt thẹo lắc đầu nói: “Còn để anh giết mãng xà, chúng ta giết anh, trong tay không chỉ có mảnh Thánh Tuyền, mà đồ vật của anh cũng là của chúng ta”
“Ý tưởng của anh đúng là thần kỳ, đúng là một mũi tên đánh trúng hai đích“Người đàn ông kia cũng cười theo.

Cùng lúc đó, người phụ nữ cũng đáp xuống, đứng bên cạnh mặt thẹo.

Quan hệ giữa hai bên không ngoài dự đoán.

“Tôi đã làm theo yêu cầu của các người, tìm ra con mồi còn giải quyết cự xà.

Các người nên thả Tuyết Nhan đi” Người phụ nữ cắn chặt môi dưới và lo lắng nói.

“Tuyết Nhan, hóa ra con chồn tuyết này được gọi bằng cái tên này”
Người đàn ông mặt thẹo vuốt ve con linh thú trong vòng tay của mình, mỉm cười: “Cô nói đúng, tôi thực sự đã hứa với cô”
Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm và đưa tay tiếp lấy con chồn.

Nhưng người đàn ông quay sang một bên, người phụ nữ đột nhiên bổ nhào vào không trung.


“Anh làm cái gì vậy?” Người phụ nữ có chút ngượng ngùng.

“Vốn là như vậy, nhưng tôi đã hối hận rồi” Người đàn ông mặt thẹo cười toe toét.

“Tôi đã làm những gì anh nói, nhưng anh lại không giữ uy tín“Người phụ nữ tức giận nói.

“Haha, ở chỗ này cũng cần uy tín, hơn nữa cô có thể khống chế con chồn tuyết này đi tìm mảnh vỡ suối linh, tôi làm sao mà nỡ buông tay.”
Người đàn ông sợ hãi đẩy người phụ nữ đang lao tới xuống đất, đi về phía Tân Trạm với vẻ giễu cợt.

“Đừng xen vào, sau khi chúng ta giải quyết xong đứa nhóc này, thì lừa thêm người khác đến đây cho chúng ta”
“Chỉ cần chúng ta vừa lòng, nói không chừng thể tha cho cô “Hai người kia cũng cười tùy ý.

Người phụ nữ nghiến răng, trong mắt tràn đầy tức giận.

Gã mặt sẹo đi tới bên cạnh trận pháp, điều khiển Tỏa Long liên tục nén chặt, ánh sáng bay tới gần, cố gắng từ từ đè chết Tân Trạm.

“Người anh em, kiếp sau thông minh hơn đi, đừng có ngu như vậy nữa” Người đàn ông cười lớn.


Cuối cùng, vô số quầng quang rơi xuống, hoàn toàn áp đảo thân thể Tân Trạm.

Người đàn ông giơ tay, định thu lại trận pháp.

Nhưng vào lúc này, một đạo linh quang đột nhiên bay ra, trực tiếp đánh trận pháp lật úp xuống đất.

“Anh nói đúng, thực sự không thể như vậy ngu ngốc”
Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên bước ra khỏi khu rừng, nắm lấy trận pháp này trong tay.

“Hả, tại sao lại là anh?”
Người đàn ông mặt sẹo giật mình trước luồng linh khí bất ngờ, lại càng kinh ngạc hơn khi nhìn thấy đám người đang đi tới.

Người tới là Tân Trạm, nhưng anh không phải là chết trong †ay mình sao?
Anh ta quay đầu lại, đồng tử co lại.

Trong trận pháp, cái gọi là Tân Trạm đã biến thành một con rối.

“Một vài tên trộm khôn lẻo, phế đi một con rối của tôi, đáng chết”
Ngay lúc anh ta đang thất thiền, Tân Trạm trước mặt đã lóe lên tới trước mặt anh ta, trong ánh mắt kinh hãi của người đàn ông, Tân Trạm một kiếm chém ra.

Người đàn ông mặt sẹo lập tức rút lui, nhưng kiếm của Tân Trạm nhanh hơn, kiếm Thanh Đồng rơi xuống, lập tức một cánh tay bay lên trời, máu bắn tung tóe..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK