Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Đạo hữu Phùng, trở thành nghệ nhân của một tộc có thể sẽ thay đổi quỹ đạo sau này của ông, ông không cần phải gấp gáp lựa chọn, có thể cẩn thận suy nghĩ ra quyết định sau” Tân Trạm nói.

“Đạo hữu Tần, tôi biết ý của cậu, cụ Diệp cũng thẳng thắn nói với ta rồi”
Phùng Mặc đứng cạnh rào chắn ngọc thạch nhìn hướng mặt trời đang dần dần nhô lên.

“Nhà họ Diệp đang trong lúc nguy nan cần con rối hỗ trợ, vì vậy mới tìm tới tôi.

Tuy rằng bọn họ nói muốn gia tộc sẽ chuyển hướng nghiên cứu con rối, nhưng hay là vượt qua tai nạn này, tôi vẫn như cí như trước đây bị lừa Gió sáng sớm thổi vào người Phùng Mặc khiến mái tóc của ông ta bị đẩy lên, để lộ ra khuôn mặt không còn trẻ trung gì của ông ta.

Phùng Dương nghĩ đến khi còn bé bái kiến sư phụ dạy dỗ con rối, lời nói tâm tinh của sư phụ và vẻ mặt vừa cảm kích vừa phức tạp.

“Phùng Mặc, ông thật sự quyết định sao, bây giờ ông vẫn chưa có năng lực đi tìm hiểu đạo con rối gian khổ và khó khăn, nhưng chờ khi ông thật sự hiểu ra có lẽ đã đã quá muộn”
Sẽ bị trở thành người trong suốt, giống Lời nói năm đó của sư tôn vẫn còn vang bên tai ông ta.

“Sư phụ cả đời dạy ta, nguyện vọng cả đời của người là tái hiện vinh quang của bậc thầy về con rối, nhưng người biết chết rồi chết cũng tiêu tan.


Còn tôi lãng phí nửa đời người và tôi không thể nhìn thấy ánh sáng”
Phùng Mặc lẩm bẩm nói nhỏ, trong mắt tràn đầy thổn thức.

“Nhưng tôi muốn đánh cược lần này, giống như năm đó tôi cố ý bỏ qua cơ hội bái sư với một vị tu sĩ khác mạnh mẽ khác mà đi tu hành đạo con rối.”
“Đạo hữu Tân, tôi đồng ý rồi”
Phùng Mặc quay đầu, trong mắt tràn đầy kiên định.

Tân Trạm gật đầu, đối với Phùng Mặc anh cũng cảm thấy đồng cảm, lại có cảm ngộ mới đối với sinh tử.

Sinh tử có thể không chỉ là bắt đầu hay kết thúc cuộc đời của một người, mà còn là một đoạn đường nào đó, cũng có giấc mơ sinh tử sinh ra và tiêu tan.

“Đạo hữu Phùng, ông yên tâm, ông không phụ nhà họ Diệp, nhà họ Diệp tuyệt đối sẽ không phụ ông, nếu bọn họ có lỗi với ông, tôi sẽ không đồng ý” Tân Trạm nghiêm túc nói.

Lúc đó Phùng Mặc gia nhập nhà họ Diệp, chẳng khác nào đem tương lai đánh cược về phía bên này.


Người này có chí hướng, cũng có sự can đảm, tuy thực lực không có mạnh, nhưng lại khiến cho Tân Trạm phải kính trọng.

Sau đó, Tân Trạm đem tin tức Phùng Mặc đã đồng ý nói cho tất cả người nhà học Diệp nghe.

Tất cả mọi người nghe xong đều cảm thấy hưng phấn.

Trong giới tri thức, danh tiếng của Phùng Mặc khá cao, không những thế ông ta còn vùi đầu nghiên cứu hơn họ, đương nhiên là thực lực mạnh hơn rất nhiều.

Hơn nữa trận đấu với nhà họ Trần đã định vào bảy ngày tới, trước đó bọn họ còn đến cửa khiêu khích, bọn họ đã nắm chắc được kết quả thì lúc thua càng mất mặt.

Sau khi Phùng Mặc trở thành khanh khách trưởng lão, vì ông cụ Diệp muốn đối phương yên tâm, cho nên cũng không nương tay, trực tiếp đem tặng một trăm năm cống hiến của khanh khách trưởng lão cho Phùng Mặc.

Phùng Mặc lộ vẻ xúc động, hành động này là đại diện cho sự tín nhiệm, cũng là đại diện cho sự hứa hẹn của nhà họ Diệp đối với mình, không phải là lừa gạt.

Nếu đã trở thành một thành viên của nhà họ Diệp, Phùng Mặc nhanh chóng hòa nhập vào chức vụ của mình, sau khi biết kế hoạch của nhà họ Diệp, ông ta bắt đầu liên lạc với những người trong nghề.

Bên trong Bắc Vực, có rất nhiều đại sư lỗi lạc chế tạo chưa thành công, mà danh tiếng của Phùng Mặc rất cao, bọn họ đã lập ra một đoàn thể, bầu ông ta làm người đứng đầu.

Sau khi Phùng Mặc dùng một đạo truyền âm, đồng ý phụng dưỡng và cung cấp tài nguyên, rất nhiều đại sư khôi lỗi đã cảm thấy động lòng..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK