Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Anh ta quả thật rất tin tưởng Tân Trạm, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, từ đầu đến cuối, anh ta không phát hiện chuyến đi này có gì không ổn.

Viên Khánh cũng đều nhìn qua, vẻ mặt nghỉ ngờ.

Tân Trạm nói: “Có rất nhiều nguyên nhân, nhưng đều là suy đoán của tôi.

Khi bản nguyên này chưa được lấy ra, không ai có thể chắc chắn nó có vấn đề gì hay không”
Tân Trạm nhìn về phía mọi người nói: “Tôi nói ra suy nghĩ của tôi, mọi người có thể tự mình phán đoán.

Diệp Thành tính tình không kiên nhẫn: “Cậu mau nói đi, tôi sắp không đợi được nữa rồi”
Tân Trạm hỏi: “Đầu tiên, Mộc Thăng Khanh tổng cộng tìm mấy người?”
Viên Khánh sửng sốt: “Không phải đều là chúng ta à?”
Tân Trạm nói: “Không, tôi nói là nói Mộc Thăng Khanh trực tiếp tiếp xúc cơ”
Từ Kim Thanh cau mày nói: “Chắc là tôi, Viên Khánh, Vân Công Tử, vẫn còn một cô gái cầm kiếm kia và hai tu sĩ nam nữa.


Nhạc Nhu nói: “Không đúng, hai tu sĩ nam có vẻ xa cách, nhưng linh khí lại rất gần, có lẽ là cố ý cải trang thành bạn đồng hành không quen biết.”
Từ Kim Thanh nói: “Vậy thì là năm người.” “Mấy điều này nói lên được gì thế?”
Tân Trạm không giải thích, mà cầm lấy một rễ cây khô, vẽ lên đất một hình hình vẽ.

“Đây là sơ đồ ngũ hành”
Tất cả mọi người đều nhìn ra được, bức tranh Tân Trạm vẽ chính là sinh khắc đồ ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ, nhưng nghi ngờ lại càng sâu, cái đó và Mộc Thăng Khanh cùng hang núi có quan hệ gì với nhau.

Sau đó Tân Trạm cầm bút viết tên từng vị trí trên bản đồ ngũ hành.

Khi những cái tên dần hiện lên, Từ Kim Thanh, Viên Khánh, cuối cùng sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Bởi vì năm người trong số họ lại tình cờ đại diện cho bản nguyên của năm yếu tố này.

Mà hết lần này tới lần khác Mộc Thăng Khanh khăng khăng chiêu mộ.


Tân Trạm nói: “Người phụ nữ trước đó đã rơi vào vòng xoáy của cơn bão, khi cô ấy tự cứu mình, tôi đã cảm nhận được bản nguyên của vàng, Vân Công Tử đã từng chiến đấu với tôi nhiều lần, tôi có thể xác nhận bản nguyên của ngọn lửa.

Còn những vị sư còn lại, tôi đã quan sát rằng có tám mươi phần trăm xác suất rằng đó là bản nguyên của nước.”

“Rốt cuộc đây là chuyện gì vậy?” Viên Khánh có phần mơ hồ.

“Tân Trạm đã nhờ vả tôi, tra xét mùi trên người Mộc Thăng Khanh đó, đồ trên người cậu ta, có mùi hương nhàn nhạt của Cửu Mục Độc Tước” Nhạc Nhu nói.

“Ý mấy người là cậu ta cứu tôi, nhưng đây cũng có thể chỉ là trùng hợp sao” Viên Khánh nói.

“Hai lần trời đất hỗn loạn sau đó thì sao? Nếu cậu ta thích cứu người như vậy, vì sao còn phải chọn lựa”
Nhạc Nhu cười lạnh nói: “Mộc Thăng Khanh nhìn thấy tôi rơi vào bây lửa, lại chọn khoanh tay đứng nhìn, còn khuyên Từ.

Kim Thanh từ bỏ.

Nhưng người con gái cầm kiếm đó vừa bị cơn lốc cuốn vào, cậu ta đã lập tức ra tay cứu giúp.”
“Bởi vì, hai người này đều là người cậu ta chọn”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK