Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lương Nhược Mỹ cười, cũng không cãi cọ cùng Tân Sở Phi.

Tuy nhiên trong lòng cô, có Tân Trạm, thì sợ là sẽ không còn có thể dung nạp những tu sĩ xuất chúng khác.

Tân Sở Phi thấy Lương Nhược Mỹ không có hứng thú đối với anh tư, trong lòng thở dài, cũng không nói thêm cái gì, mà đời trọng tâm câu chuyện.

Màn đêm rất nhanh đã phủ xuống.

Lúc này, cung điện lớn nhất nhà họ Tân đèn đuốc sáng trưng, vô cùng náo nhiệt.

Trong Hoàng Đô, có các vương hầu, tộc trưởng gia tộc, tông chủ tông môn đều theo lời mời mà đến.

Man tộc cũng tới không ít.

Trong hoàng triều, nhà họ Tân và man tộc từng có chiến tranh mấy triệu năm, hai bên đều tử thương vô số, nhưng cuối cùng ở trên núi Lạc Long, hai bên bắt tay giảng hòa, từ đó về sau, cách mỗi năm mươi năm sẽ tổ chức thịnh yến một lần, để bù đắp nhau, tiêu trừ hiểu lầm.

Từ đó đến nay gần một ngàn năm, hai bên chưa từng xảy ra trở mặt với quy mô lớn, nhà họ Tần cũng rất quý trọng sự hòa bình này, cho nên mỗi lần man tộc đến, đều sẽ cử hành nghỉ thức hoan nghênh trọng thể.


Lúc này, trước cửa cung điện, tu sĩ nối dài không dứt, trong đó có các cường giả man tộc mặc các loại phục sức của dị tộc.

“Anh tư, hiện tại là man tộc đi tới, quân chủ lực của bộ tộc man rợ năm đó ai cũng rất có tinh thần chiến đấu, theo lời của ba em, đúng là không sợ chết, rất khó chơi”
Tân Trạm cũng tới yến hội trong đại điện này, lúc này Tân Sở Phi đang đứng giới thiệu với anh.

Trong man tộc, có một người thanh niên, tựa hồ nghe thấy Tân Sở Phi nghị luận, nên bước chân anh ta hơi ngừng, đột nhiên quay đầu lại.

Trong đôi mắt, một màu đỏ như máu đột nhiên tràn ra.

Tân Sở Phi nhất thời cảm thấy quanh thân lạnh lẽo, lúc này Tân Trạm đi tới trước người Tân Sở Phi, đôi mắt sắc bén đối diện lại.

Đồng thời, sát khí trong cơ thể Tân Trạm cũng dâng lên.

Hai luồng sát khí va chạm vô hình ở trong không khí, trừ khử lẫn nhau.

Thanh niên kia sửng sốt, sau đó nhếch miệng cười với Tân Trạm, anh ta chắp tay rời đi theo tộc người.

“Thanh niên này thật đáng sợ, ánh mắt anh ta vừa rồi gần giống như muốn giết em” Tân Sở Phi lòng vẫn còn sợ hãi nói.


“Người này sát khí rất nặng, sợ rằng thật sự giết người không ít” Tân Trạm nói.

“Sao hai người còn ở đây, theo anh vào đi” Lúc này Tân Minh đi tới nói.

Ba người cùng đi vào trong cung điện, tiệc rượu hoan nghênh lần này do Tân Ngọc Xuyên chủ trì, lúc này ông ta đang bận rộn.

“Tân Minh hoàng tử, đây là vị trí của mấy người”
Có người của nhà họ Tần tiến lên, dẫn bọn họ đến số ghế chỉ định.

“Em tôi ngồi ở đâu?”
Tân Minh thấy vị trí hai bên đều có khách ngồi, thì nhướng mày.

“Tân Trạm hoàng tử ở bên cạnh”
Người nọ dẫn bọn họ đi ra xa xa.

Càng đi càng hẻo lánh, sắc mặt Tân Minh dần dần tối đi.

Yến hội của nhà họ Tân và man tộc, nhà họ Tân đặc biệt coi trọng, đương nhiên tất cả số ghế tân khách ngồi không phải tùy ý trưng bày.

Mà là căn cứ theo thực lực mạnh yếu và thân phận cao thấp mà xếp.

Nhưng vị trí của Tân Trạm lại ở chỗ hẻo lánh cuối cùng nhất..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK