Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Vẻ bề ngoài của thanh kiếm này gần giống với thượng cổ tiên kiếm, thanh kiếm như thế này trong không gian trữ vật của anh cũng phải có đến năm sáu trăm thanh giống hệt.

Cho dù trong lòng Tân Ngọc Xuyên không phục cha anh đi chăng nữa, thì hành động này của ông ta thật không thể chấp nhận được.

Mục đích duy nhất chính là muốn ở trước mặt tất cả mọi người chế giễu anh, khiến tất cả tu sĩ đánh giá vị trí của Tân Trạm ở nhà họ Tân.

Nhưng với thành tích mà bản thân anh đã đạt được trong kỳ kiểm tra, thì Tân Ngọc Xuyên làm như thế này có cần thiết không?
Tân Trạm hiểu duy nhất một điều, đó là Tân Ngọc Xuyên chắc chắn khi ông ta đưa cho anh thanh kiếm này, thì có nghĩa là trí thông minh của anh không hề cao.

Thanh kiếm này, chắc chắn anh không cần.


Nếu như anh nhận nó, không chỉ bản thân anh bị coi thường, mà thậm chí cả cha anh cũng bị ảnh hưởng.

“Thật nực cười, một thanh kiếm rẻ rách như vậy mà cũng dám đưa cho em trai tôi”
Ngay khi Tân Trạm định lên tiếng từ chối thì ở bên dưới hội trường, bỗng một tiếng nói đầy chế nhạo vang lên.

Tiếng nói vừa dứt, tất cả mọi người đều quay về phía tiếng nói vang lên, một người phụ nữ mặc một bộ nhuyễn sắc, dáng vẻ hiên ngang oai hùng, bước từng bước dài vào bên trong hội trường.

Từng bước đi của cô ấy đều toát ra khí trấn mạnh mẽ, khiến tất cả mọi người đều phải ngước mắt nhìn.

“Chị ba, chị về rồi” Vừa nhìn thấy cô gái đó, Tân Sở Phi liền kêu lên mừng rỡ.

“Tân Sương Nhan, đây không phải nơi để cô đến làm loạn”

Sắc mặt Tân Ngọc Xuyên trâm xuống, lên tiếng quở trách.

Tân Trạm cũng tò mò nhìn về phía Tân Sương Nhan.

Anh cả có nói qua với anh rằng chị ba đang trên đường về, nhưng Tân Trạm lại không ngờ rằng chị ấy lại về đúng lúc này.

Dáng người Tân Sương Nhan cao ráo, chiều cao cũng ngang bằng anh, dáng vẻ yểu điệu, ngũ quan thanh tú, khí chất vô cùng mạnh mẽ, giống hệt với một nữ trung hào kiệt.

“Làm loạn? Tôi đâu dám làm vậy chứ, nhưng mà em trai tôi về nhà, bản thân một người làm chị ba như tôi, về tình về lý, tôi cũng có tư cách tặng quà ra mắt cho em ấy”
Tân Sương Nhan bước đến trước mặt Tân Trạm, ánh mắt nhìn Tân Ngọc Xuyên không chút sợ hãi.

Sau đó, Tân Sương Nhan duỗi tay ra, lập tức một ánh sáng như có như không bỗng tỏa ra, không gian trữ vật mở ra.

Cô ấy trực tiếp lấy ra một mảnh áo giáp mềm mại tỏa ra ánh sáng đen sâu thẳm trước mặt mọi người..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK