Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Mặt khác, nếu là cung chủ có công phu truyền âm, sao có thể không báo cho tu sĩ trong cung biết.

Rõ ràng, đây là Cực Hàn Cung chủ đang che giấu cho Tân Trạm.

“Trưởng lão Sử, cô nói tôi đang nói dối sao?” Cực Hàn Cung chủ lạnh lùng nói.

“Tôi không dám, nhưng cung chủ đừng quên, Sử gia cực kỳ coi trọng Cực Hàn Cung, nếu cung chủ cứ thiên vị Tân Trạm, Sử gia nhất định sẽ không vừa lòng, thậm chí sẽ cùng môn phái của chúng ta xảy ra chuyện”
“Đến lúc đó, mười ngày sau ở vùng địa cực, ai sẽ ngoại viện cho Cực Hàn Cung, Cực Hàn Cung chúng ta đã thua ba lần rồi, lần này nếu mất đi Sử gia, chúng ta nhất định sẽ tiếp tục thua.

Đến lúc đó, Cực Hàn Cung sẽ rơi vào cảnh nguy khốn, ai sẽ chịu trách nhiệm!”
“Cung chủ, giết Tân Trạm không chỉ xoa dịu cơn giận của Sử gia, mà còn tốt cho Cực Hàn Cung, vì một cái tán tu không đáng để vào trong mắt như vậy, hủy diệt cơ nghiệp vạn năm Cực Hàn Cung, thật không đáng!”
Trưởng lão Sử không thể chịu đựng được nữa nói ra những lời đe dọa.

“Đủ rồi! Ý của cô là không có Sử gia, Cực Hàn chúng ta cung sẽ sống không nổi nữa?”
Cực Hàn Cung chủ ánh mắt trở nên lạnh lùng, đột nhiên từ ghế dựa đứng lên.


Môn phái vạn năm Cực Hàn Cung, bị trưởng lão Sử nói là phụ thuộc vào Sử gia, đây là điều mà không ai trong tông môn có thể chấp nhận được.

Bà ấy từ trên cao nhìn xuống, toàn thân tỏa ra đầy băng tuyết, uy thế mãnh liệt, làm cho trưởng lão Sử sắc mặt trở nên tái nhợt, âm ầm một tiếng quỳ trên mặt đất.

“Cung chủ, tôi đã lỡ lời” Trưởng lão Sử cúi đầu, biết mình đã lỡ lời.

“Tốt, sự việc kết thúc ở đây, tôi biết cô là đang suy nghĩ cho Cực Hàn Cung” Đôi mắt của Cực Hàn Cung chủ thoáng hiên lên một tia mệt mỏi.

“Nhưng tôi hy vọng mọi người sẽ nhớ kỹ rằng đây là Cực Hàn Cung, không phải biệt viện của Sử gia.”
“Đúng vậy”
Trưởng lão Sử nắm chặt nắm tay, trong lòng tức giận vô cùng, Sử Thi Vũ đã chết như vậy, nhưng Tân Trạm lại còn sống.

Cực Hàn Cung chủ phất tay, mọi người trong Cực Hàn Cung đều tản đi.

Về phần chấp sự Liễu nên bị sử phạt như thế nào, hay việc tu sửa cung điện bị hư hại, tự nhiên sẽ có trưởng lão phụ trách, không cần bàn luận ở chỗ này.


Mọi người đều đi rồi, trong đại điện chỉ còn lại có Tân Trạm và Cực Hàn Cung chủ, cùng một vài vị tâm phúc trưởng lão.

“Tại sao cậu vẫn chưa rời đi?” Cực Hàn Cung chủ nhíu mày nói.

“Cung chủ, lần này tôi lại gây ra phiền phức cho cung chủ.”
Tân Trạm cười khổ.

“Không, đây cũng là do tôi thất trách”
Cực Hàn Cung chủ nói: “Tô Uyên không chỉ là đạo lữ của cậu, mà còn là đệ tử của tôi, cô ấy suýt nữa bị Sử Thi Vũ làm hại, chuyện này tôi còn muốn cảm ơn cậu”
Khi nói lời này, Tân Trạm cảm nhận được rõ ràng sự tức giận trong giọng nói của Cực Hàn Cung chủ.

Rõ ràng là đối với việc Sử Thi Vũ dám cấu kết với chấp sự trong Cực Hàn Cung đã làm bà ấy rất bất mãn.

“Thật ra, tôi ở lại là vì có chuyện muốn hỏi cung chủ.”
Tân Trạm nghiêm túc nhìn về phía Cực Hàn Cung chủ nói: “Cung chủ không giết tôi, Sử gia tất nhiên sẽ không vừa lòng, cho nên nếu Sử gia rời khỏi, tôi hy vọng tôi có thể giúp đỡ”
Có qua có lại, Tô Uyên dưới sự chỉ đạo của Cực Hàn Cung chủ, chỉ trong vòng mấy tháng tu vi đã đạt tới hợp thể cảnh lục phẩm, nếu không có sự chỉ dạy tận tâm của Cực Hàn Cung chủ thì chắc chắn không có khả năng làm được điều này.

Mà Tô Uyên và anh dù sao cũng là đạo lữ, không có khả năng gia nhập Cực Hàn Cung.

Tân Trạm không thể để Tô Uyên nợ đối phương ân huệ lớn như vậy, mặc dù Cực Hàn Cung chủ đã tỏ vẻ không để ý việc này..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK