Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tố Thế Ma Tôn bị đánh trở thành như vậy mà còn có thể lội ngược dòng sao?
“Tố Thế, lần trước tôi liều mạng tiêu hao thọ nguyên nhưng vẫn không thể giết chết ông, lần này rốt cuộc cũng đã đạt được như ước muốn”
Như Ý Tiên Tôn nhìn đôi mắt Tố Thế đang rũ xuống dường như rất yếu ớt, bên trong đôi mắt không có vẻ đồng tình mà chỉ có khoái cảm muốn trả thù.

Tố Thế Ma Tôn chỉ cúi đầu im lặng.

Tân Trạm giơ kiếm Thanh Đồng lên chém xuống Hắc khí bị chém đứt, Tố Thế Ma Tôn lập tức chia năm xẻ bảy rồi rơi xuống trên mặt đất.

“Kết thúc”
Tân Trạm cảm thấy vô cùng mỏi mệt, thả trường kiếm xuống.

Như Ý Tiên Tôn cũng hơi thổn thức, không ngờ rốt cuộc cũng đã đạt như ý muốn vào giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Liễu Mộng và đám người Trần công tử cũng thở phào nhẹ nhõm, mặc dù rất nhiều người không có cơ thể nhưng ít nhất vẫn có thể bảo vệ được tính mạng.

Trời đất dần dần trở nên yên tĩnh, chỉ có khuôn mặt Nhiếp Phong Đình vẫn tràn đầy đau đớn như cũ không ngừng kêu rên và giãy dụa ở trên mặt đất.


Tân Trạm ở trên không trung nhìn thấy cảnh tượng này thì nhíu mày.

Tố Thế chết thì tình trạng trong cơ thể của Nhiếp Phong Đình hẳn là cũng phải tiêu tán, nhưng tại sao vẫn còn chưa bị giải trừ?
Sau đó Tân Trạm lại đột nhiên nhìn khắp bốn phía.

“Tiền bối, hắc khí kia do Tố Thế tỏa ra hay là do Tố Thế cô đọng lại” Tân Trạm nói.

“Đó là khí do ông ta cô đọng ra, có lẽ chúng ta đã vui mừng quá sớm”
Sắc mặt của Như Ý Tiên Tôn rất bình tĩnh, hiển nhiên cũng phát hiện ra điều không ổn`.

Cơ thể của Tố Thế Ma Tôn bị đánh nát ở trên mặt đất cũng không có bất kỳ sự thay đổi nào, mà Nguyên Thần của ông ta cũng bị chém thành từng mảnh dưới sự quan sát của bản thân.

Vì vậy không thể tồn tại khả năng lại ngưng tụ một lần nữa.

Rốt cuộc là vấn đề ở đâu.

Hình như Tân Trạm nhận ra điều gì đó, ánh mắt trông nhìn về phía xa, xuyên qua không gian rơi vào trên người Sài Chính Đạo đang đứng ở phía xa.


Mà Sài Chính Đạo dường như cảm ứng được cũng đáp lại bằng một nụ cười xấu xa.

Nụ cười này không giống như Sài Chính Đạo mà giống như là Tố Thế Trong lòng Tân Trạm lập tức cảm thấy sợ hãi.

“Như Ý, xem như ông suýt nữa có thể giết chết bản tôn, xem như tôi bị thương nặng, nhưng giết tôi lại là hy vọng hão huyền của ông”
Sài Chính Đạo cười giễu rồi đột nhiên vỗ túi chứa đồ.

Trời đất lập tức đột ngột thay đổi, hắc khí trở nên dày đặc.

Một đám sương mù xám trắng đột nhiên bay ra từ trong túi giữ đồ.

Bên trong khí tức có từng tiếng la hét thảm thiết và kêu rên truyền ra rồi không ngừng ngưng tụ thành hình dáng của con người ở phía trên.

Họ giãy dụa muốn thoát ra nhưng trên người giống như bị xích sắt vô hình trói lại nên hoàn toàn không thể nào thoát ra được.

“Cầu xin ông hãy thả tôi ra ngoài”
“Tôi chết rất thảm, hãy cứu tôi”
Những Nguyên Thần kia kêu thảm, số lượng vậy mà lên tới hàng nghìn hàng vạn.

“Đáng tiếc, vốn dĩ đây là tài nguyên nhà họ Sài giữ lại để tôi đột phá đến Hợp Thể Cảnh nhưng chỉ có thể dùng vào lúc này”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK