Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Giống như chiêu Đồ Linh, hàm ý của chiêu Liệt Địa cũng không chỉ đơn giản là dùng thanh kiếm để làm nứt mặt đất xung quanh thôi, mà nó còn ngưng tụ linh khí và bản nguyên của đất lại.

Với bản nguyên, thứ Tân Phong Triết am hiểu nhất chính là bản nguyên của đất.

Tân Trạm cảm thấy thứ này cũng bình thường thôi, dù sao anh cũng hiểu rõ ý nghĩa của bản nguyên này rồi.

Lúc này Tân Trạm thi triển Liệt Địa, anh cũng cảm nhận được thân thanh kiến Thanh Đồng khẽ run lên, hệt như một con đê đã đầy ắp nước, bất kỳ lúc nào cũng có thể xuất hiện tình huống có thể vỡ toác tràn lan.

Tân Trạm cũng không còn do dự thêm nữa, anh ngẩng đầu, tinh thần và nhận thức đều tập trung lên trên hai người kia.

Giơ thanh kiếm Thanh Đồng lên cao, sau đó mạnh mẽ chén xuống.

Kiếm mang cao ngút trời tựa như ngựa thoát dây cương, trong chớp mắt, nó tuôn ra từ trong thanh kiếm Thanh Đồng.

Nó tách ra thành hai con đường như phân chia tác làm hai dòng thác, tia sáng cao ngất xẹt qua hư không, điên cuồng đánh về phía hai anh em Hồ Minh và Hồ Trung.


Kiếm mang lướt qua, nơi nơi đều là tia sáng màu vàng của nó, tốc độ cực kỳ nhanh, âm thanh bùng nổ như bị vứt về phía đằng xa, như một cái đuôi xé rách hư không, chỉ đơn giản là quẹt ra một đường quỹ đạo mà thôi.

Ầm!
Tu vi của Hồ Trung hơi thấp, mũi nhọn của thanh kiếm này đuổi kịp nguyên thần của anh ta, trong khoảnh khắc anh ta còn đang hoang mang hoảng sợ, kiếm mang xuyên thẳng qua người hắn.

Không hề có bất kỳ âm thanh kinh sợ nào, cũng chẳng hề có tiếng linh khí nổ tung ùn ùn kéo đến.

Kiếm mang xuyên qua, trong nháy mắt, nguyên thần của Hồ Trung phân ra thành hai khúc, sau đó anh ta còn chưa kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, cơ thể đã từ từ biến mất giữa đất trời.

“Em trail”
Hồ Minh thấy thế, trái tim phảng phất như rỉ máu, giận dữ gào lên.

Mặc dù hai anh em bọn họ làm đủ thứ chuyện ác độc tày trời, nhưng tình cảm giữa hai anh em lại rất hòa thuận với nhau.


Bây giờ, thấy Hồ Trung đã bỏ mạng, còn kiếm mang kia vẫn luôn đuổi theo mình sít sao, hai mắt Hồ Minh chỉ còn lại hận thù chẳng gì sánh được.

Anh ta cũng ý thức được mình không thể nào sống sót chạy thoát khỏi mang kiếm kia, vậy chỉ bằng cùng chết cả di.

“Mau lấy ra, mau cùng chết với người này đi.”
Ở bên một quảng trường khác, đôi con ngươi của Trần Ngạo Thiên cũng rụt lại, tim đập rộn lên.

Ông ta cũng không ngờ Tân Trạm sẽ nhìn thấu và hiểu rõ ma công của anh em nhà họ Hồ, thậm chí còn mượn nó để làm hai người họ bị thương nặng thế kia.

Nhưng thế cục hiện tại của Hồ Minh và Hồ Trung đã định sẽ thất bại, nhà họ Trần cũng buộc phải thua theo.

Bởi vì trong tay Hồ Minh có tà vật từng được ông ta tặng cho.

Nếu như anh ta sử dụng chí bảo đó, chắc chắn Tân Trạm cũng sẽ phải cùng chết với hắn, nếu đã vậy thì hai bên không phân thắng bại rồi.

Còn tên Diệp Hạo Long nhà họ Diệp đã bị thương nặng, nếu như Tân Trạm bị Hồ Minh giết chết, ngoài Tân Trạm, nhà họ Trần vẫn còn một đỉnh phong cảnh hợp thể, có thể lật ngược ván cờ, chuyển bại thành thắng.

“Tà đỉnh, tôi nguyện hiến tế hết thảy tuổi thọ của mình để giết người này”
Trong lúc Trần Ngạo Thiên căng thẳng lo lắng, Hồ Minh đã lấy chí bảo ra..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK