Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn
**********


Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Chương 903: Phối hợp cùng thiết kế cửa ải

Bồ Tùng Nhân nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên đó không chịu nói lý lẽ, quá nhãn tâm.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Đương nhiên là tôi không đồng ý”

“Phương pháp ban đầu của tôi là thông qua bói toán để tính ra chênh lệch giữa cấp bậc của huyễn thú với tu vi của võ giả, thiết kế trò chơi mở màn. Nhưng từ sau khi Nghê Phùng che đậy thiên cơ, lần này tôi bói không chuẩn, điều này đã dẫn đến những sai lầm lớn liên tục xuất hiện. Bây giờ tốn thất nặng nề, đến cái đũng quần cũng sắp mất luôn rồi!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Bồ Tùng Nhân rơm rớm nước mắt tỏ ra đáng thương, nói: “

: “Tân Trạm, chuyện này chỉ có cậu mới có thể giúp được tôi, cậu không thể không quan tâm được”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Chờ đã, đầu tiên anh đừng tỏ ra thảm thương nữa đi”

Thấy Bồ Tùng Nhân đang có ý định chạy đến ôm đùi khóc lóc, Tân Trạm lạnh cả sống lưng, nhanh chóng lùi về sau mấy bước.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Anh đã nhìn trúng thủ đoạn của tôi và cho răng dựa vào bản lĩnh lúc nào cũng có thể tiêu diệt huyễn thú trong tích tắc của tôi là có thể đánh lừa phán đoán của Nghê Phùng để giành lại linh thạch đã mất về sao?”

“Đúng vậy, đó chính là chủ ý của tôi” Bồ Tùng Nhân gật đầu đáp.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đây là chuyện tôi có thể làm”

Tần Trạm suy nghĩ một hồi, dựa vào Tử Chú Thuật kết hợp với U Lam Minh Hỏa, cho dù có là huyễn thú năm sao cũng có thể giết trong vài giây.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Cậu đồng ý rồi” Bồ Tùng Nhân vui mừng khôn xiết.

“Không, tôi chỉ nói là có thể làm được, tiếp đó chúng ta có thể tính đến chuyện tiền nong rồi Tân Trạm cười lắc đầu, vẻ mặt đó khiến Bồ.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Tùng Nhân rùng cả mình, suýt chút nữa anh ta đã quên mất tên này còn gian xảo hơn cả mình.

“Vậy cậu muốn gì?” Bồ Tùng Nhân hỏi “Nếu đã hợp tác, chúng ta còn là bạn bè, vậy anh cứ đưa cho tôi một trăm linh thạch mà tôi đưa cho anh lúc nãy đi” Tân Trạm cười nói Bồ Tùng Nhân hơi bất lực, lấy linh thạch đưa cho Tân Trạm. Chỗ linh thạch này cầm còn chưa nóng tay đã phải trả về chủ cũ.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Nếu anh đã có thành ý, vậy chúng ta chia đôi năm mươi năm mươi đi, thế nào?” Tân Trạm nói.

“Đại ca” Bồ Tùng Nhân quỳ xuống, khóc lóc: “Tôi xem bói miễn phí để cậu tìm ra vị trí của huyễn thú, cậu còn muốn chia tiền cược sao?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Anh đừng khóc lóc than nghèo nữa, chuyện này chỉ có tôi mới làm được thôi. Hơn nữa sau khi tách ra khỏi tôi, không phải anh sẽ không kiếm chác được sao? Nếu không có tôi, anh sẽ không có gì hết” Tân Trạm đáp.

“Nhưng nếu không có tôi chỉ đường cho cậu, cậu sẽ hoàn toàn không tìm được huyễn thú” Bồ Tùng Nhân nói “Vi thế chúng ta mới hợp tác với nhau, chia đôi năm mươi năm mươi” Tân Trạm đáp.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Bồ Tùng Nhân cạn lời rồi, sau khi suy nghĩ một hồi, anh ta nói: “Chia ba bảy đi, đây đã là giới hạn của tôi rồi. Dù sao tên Nghê Phùn: kia cũng đã lừa tôi nhiều lần, phần mà tôi kiếm lại thực ra cũng chẳng được tính là lợi nhuận”

“Thỏa thuận thành công”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Tân Trạm gật đầu, anh cũng chỉ là đang thăm dò Bồ Tùng Nhân một chút, có thể kiếm được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Nhưng ba phần của anh thì không biết sau cùng có thể cầm được bao nhiêu linh thạch, Tân Trạm thấy có chút mong chờ.

Sau khi đã chốt hạ chủ ý của vài người và bàn bạc về những chỉ tiết cụ thể, Bồ Tùng Nhân liền rời đi trước.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Lúc này, ba chiếc phi thuyền bay đang lơ lửng trôi nổi trên ngọn núi Bồ Tùng Nhân nhìn thấy một vị võ giả trước mặt mình giết một con huyễn thú, sắc mặt trầm xuống: “Haha, lại thẳng rồi”

Trên phi thuyền, tất cả các võ giả đều tỏ ra vui mừng khôn xiết, còn có một đạo sĩ nhỏ chuyên phụ trách việc mang linh thạch đến cho mọi người.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Nói đến trình độ, vẫn là đạo sĩ Phùng cao tay. Đi theo đạo sĩ Phùng, lần nào chúng ta cũng kiếm được bộn tiền” Có người vừa cất linh thạch vừa tâng bốc lấy lòng.

“Đúng vậy, nhà họ Nghê vốn là gia tộc đỉnh cấp trong thế giới ẩn mà, thực lực quả nhiên phi phàm”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Thế hệ này của nhà họ Nghê còn mạnh hơn nhiều.”

Từng câu từng chữ như đâm vào tai Bồ Tùng Nhân khiến anh ta xiết chặt năm đấm lại.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Bồ Tùng Nhân, anh có vẻ rất khó chịu nhỉ?”

Bên cạnh phí thuyền có một thanh niên đầu trọc mặt mày đanh ác đang tỏ vẻ đắc ý tự mãn.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Ánh mắt anh ta lóe lên vẻ mỉa mai châm biếm, được thấy Bồ Tùng Nhân khó chịu là một chuyện rất vui vẻ sảng khoái đối với anh ta “Nghê Phùng, lúc lấy linh thạch của tôi, anh đã đồng ý với tôi là sẽ rời đi rồi mà” Bồ Tùng Nhân nghiến răng nói.

“Haha, những lời hứa là thứ vô giá trị. Hơn nữa, anh ngu đần như thế mà lại tin vào cái gọi là quy tắc sao?” Nghê Phùng tỏ ra khinh bỉ, cười lớn.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Vài người sau lưng anh ta cũng nở nụ cười khinh thường suồng sã khiến người nhà họ Bồ vô cùng phẫn nộ.

Bồ Tùng Nhân hừ lạnh một tiếng, mặc dù bản thân anh ta làm việc gì cũng hơi tham lam, nhưng anh ta vẫn biết tuân thủ lời hứa và các quy tắc, hoàn toàn không giống với loại người nói một đãng làm một nẻo như Nghê Phùng.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Bây giờ anh ta chỉ đang ngập tràn mong đợi, dự định đợi Tân Trạm tới để giúp anh ta trút được cục tức này.

Ngay lúc hai người kia đang nói chuyện, trên trời xuất hiện ba luồng ánh sáng.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Tim Bồ Tùng Nhân khẽ động, ngẩng đầu lên với vẻ hơi phấn khích.

Người đến chính là ba người Tân Trạm.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Bọn họ cố ý bay thật nhanh đến gây chấn động khiến không trung vang lên tiếng âm ầm.

Tất cả mọi người trên phi thuyên đều không khỏi ngẩng đầu lên nhìn.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Anh chính là Bồ Tùng Nhân đúng không?”

Tân Trạm tỏ ra trịch thượng như không quen biết Bồ Tùng Nhân.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Khuôn mặt của anh hiện lên vẻ cao ngạo, nói: “Tôi nghe nói anh có thể bói ra được vị trí của huyễn thú, anh lập tức bói mười con cho ông đây đi”

Nói rồi, Tân Trạm túy ý ném ra một đống linh thạch, viên nào cũng tỏa sáng rực rỡ, phải có đến mấy trăm viên lận Đương nhiên những thứ này đều do Bồ Tùng Nhân đưa cho Tân Trạm từ trước để đóng kịch.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Diễn xuất của Tân Trạm vô cùng khoa trương khiến đám người trên phi thuyền như bùng nổ ngay lập tức.

“Người này hào sảng như vậy, là vị thánh nào vậy?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Tôi biết anh ta đó là Tân Trạm, là đệ nhất thiên tài ở ngoài giới, xếp thứ hai trên bảng anh hùng”

“Nhưng không phải vết thương cũ của anh ta lại tái phát sao? Tại sao trông anh ta vẫn mạnh mẽ như vậy?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Anh nhìn sắc mặt anh ta đi, vẫn hơi tái nhợt đó. Xem ra anh ta vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.”

“Anh ta muốn săn giết huyễn thú, không biết nắm được mấy phần thắng đây”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Đám đông bàn tán xôn xao, sau đó bọn họ đều nhìn sang Nghê Phùng, Nghê Phùng cũng nhìn Tân Trạm mấy lần, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn như đang suy nghĩ gì đó.

“Được, xin đợi một chút”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Bồ Tùng Nhân nháy mắt với Tân Trạm, Tân Trạm hiểu ý, chậm rãi xuống phi thuyên.

“Nghê Phùng này sẽ quấy nhiễu việc tôi tính thiên cơ, tôi cũng không thể đảm bảo thực lực của huyễn thú, tất cả đều dựa vào cậu” Bồ Tùng Nhân truyền âm cho Tân Trạm.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Yên tâm đi” Tân Trạm cười nhẹ.

Không lâu sau đó, phi thuyên bay tới đỉnh một dãy núi, trên đó có một con huyễn thú đang bay lượn.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Huyễn thú ba sao”

Sau khi mọi người nhìn thấy đều đưa ra phỏng đoán.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Các vị, thỏa thuận đã thành công” Người nhà họ Bồ ào ào nhảy lên phi thuyền.

Nhưng hầu hết mọi người đều nhìn về phía Nghê Phùng, đợi chủ ý của anh ta.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nghê Phùng suy nghĩ một lúc, giơ một ngón tay ra. Đám đông đều hiểu ý, đặt linh thạch lên.

Ở giữa không trung, Tân Trạm không quan tâm đến điều này. Anh nhìn bóng con huyễn thú đang bay kia, thầm nghĩ đến Triệu Lam Sơn – người đã có được một con Kỳ Lân làm vật cưỡi, nếu như mình có thể cưỡi con huyễn thú này thì chắc hẳn là sẽ rất ngầu.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nhưng Tân Trạm đã thu lại những suy nghĩ lộn xộn tạp nham này ngay sau đó. Trong đầu anh vang lên tin tức mà Bồ Tùng Nhân đưa tới, anh hét lớn tiếng, bất thình lình lao về con huyễn thú kia.

Nguyên khí bùng phát, khí tức bên ngoài của Tân Trạm như sôi trào, trong mắt người đó hoàn toàn là biểu hiện của sức mạnh.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Hàng loạt luồng nguyên khí sắc bén bản ra, lao vào luồng khí Tinh Thần của con huyền thú.

Nhất thời bầu trời như được bao phủ bởi nhiều ánh sáng khác nhau, những tiếng ầm vang cứ liên tục không ngơi.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Đám đông nhìn thấy cảnh tượng này đều rất kinh ngạc.

“Vị Tân Trạm này không hổ là người đứng thứ hai trên bảng anh hùng, dù đã bị thương vẫn có thể tung ra những đòn lợi hại như vậy”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đạo sĩ Phùng nói rất đúng, xem ra anh ta chắc chản sẽ giết được con huyễn thú này trong nửa canh giờ Sau đó, một người một huyễn thú chiến đấu dữ dội giữa không trung.

Thời gian cứ trôi qua từng chút một, các loại thần quang tỏa sáng ở xung quanh Tân Trạm chiếu rọi khắp bầu trời khiến con huyễn thú phải từ từ tháo chạy.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK