Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hai người đàn ông đó lắc đầu từ chối, nhưng Tân Trạm chợt nhíu mày, vỗ bàn kêu: “Tôi là khách khanh của nhà họ Diệp các người, chỉ có một ly rượu thôi mà mấy người cũng không nể mặt à?”
Một người trong số đó hơi tỏ vẻ tức giận, người còn lại vội vàng vỗ vỗ người đó nói: “Thế thì anh em chúng tôi xin cảm ơn Tân công tử vậy”
Hai người đó nói xong thì cầm ly rượu lên định diễn trò qua loa với anh.

Nhưng đúng vào lúc này.

Cung Doãn đã sẵn sàng, vung thanh linh kiếm màu đen lên, kiếm khí lướt qua như ánh trăng.

Kiếm khí sắc bén vút qua, hai gã đàn ông không kịp phản ứng đã bị cắt đứt cánh tay, ly rượu cũng rơi xuống đất.

Hai người đó đang muốn hét lên đau đớn.

Tân Trạm lập tức đánh ra hai luồng linh khí phong ấn tất cả thần thức tiếng động của hai người đàn ông đó lại.


Hai người đó đau mà không thể hét ra được, lăn lộn trên đất, máu tuôn ào ào ra từ vết thương.

Chuyện này chỉ xảy ra trong chớp mắt khiến Diệp Thành sợ ngây người.

“Tân Trạm, thằng nhãi cậu giở trò quái quỷ gì thế?” Diệp Thành vừa kinh ngạc vừa tức giận, đứng bật dậy khỏi ghế.

Vừa nấy anh ta còn tưởng Tân Trạm say khướt rồi nhưng chỉ chớp mắt hai tên người hầu đã bị chém đứt tay?
“Tôi phải hỏi anh mới đúng, anh đang làm trò gì vậy?”
Sắc mặt Tân Trạm cũng rất khó chịu nhìn lại Diệp Thành.

“Chúng ta là gì với nhau chứ, anh bị người ta áp giải hai bên, sao không nói thẳng cho tôi biết?”
“Cậu biết rồi hả?” Diệp Thành đờ ra.

“Từ lúc tên gác cổng kia nói không biết anh là tôi đã thấy lạ rồi, sau lại càng phát hiện ra nhiều thứ kì lạ hơn” Tân Trạm nhíu mày nói: “Anh là người thừa kế mà ra ngoài còn cần phải xin phép những người khác sao?”
“Còn nữa, vết thương trên người anh là do bị ai đánh? Anh nói cho tôi biết đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Không phải là tôi không muốn nói cho cậu biết, nhưng cậu ra tay với hai người này thì bên kia sẽ biết nhanh thôi”
Diệp Thành vừa cười khổ vừa gãi đầu: “Lần này có lẽ sẽ phiền phức đây.


“Chuyện này cậu không giúp được tôi đâu, đi nhanh đi”
Diệp Thành kéo Tân Trạm.

“Anh không chịu nói rõ ràng ra thì tôi đi cái rắm ấy”
Tân Trạm cũng nhíu mày: “Diệp Thành, thằng nhóc anh hồi trước cũng là người ân oán rõ ràng mà, sao lần này lại do dự thế?”
Thầy Diệp Thành hoảng loạn thì Tân Trạm càng tức tối hơn.

“Tân Trạm, cậu không biết đâu, không phải là có người muốn đối phó với tôi, mà là đối phó với cả nhà họ Diệp”
Thấy Tân Trạm quyết tâm không đi nếu anh ta không chịu nói, Diệp Thành đành nở một nụ cười cay đắng.

“Bác hai làm phản rồi, ông ta và Tứ Trưởng Lão, Lục Trưởng Lão bắt tay với nhau, nhốt ông nội tôi lại, bắt giữ tất cả mọi người trong dòng họ.

Trước đây ông ta từng quản lý đám tu sĩ nhà họ Diệp thay ông nội nên bây giờ phần lớn tu sĩ Hợp Thể cảnh đều về phe ông ta, cả nhà họ Diệp giờ không ổn rồi”
“Tân Trạm, tôi biết cậu muốn giúp tôi, nhưng chỉ ở nhà tổ nhà họ Diệp này thôi đã có mười mấy người ở Phân Thần cảnh rồi, tôi với cậu chỉ là Phân Thần cảnh, làm sao đánh lại được bây giờ?”
“Lúc trước tôi cố ý muốn dẫn cậu ra ngoài, cố ý đuổi cậu đi ngay ngày mai đều là để bảo vệ cái mạng cậu đó, tôi không thể nhìn cậu lao vào nơi nguy hiểm được”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK