Mục lục
Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.vip. Xin cảm ơn!
**********

Cuộc va chạm này kết thúc, tình cảnh lập tức trở nên im lặng hơn nhiều. Đôi mắt đẹp của Tô Cần Du đảo một vòng, cô ta lôi Chúc Diêu sang một bên để nói chuyện. Nhưng vì vừa rồi cô ta dung túng Hùng Tuyền nên Chúc Diêu tỏ ra lạnh lùng với cô ta hơn.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Hùng Tuyền khịt mũi với Tần Trạm một tiếng, đứng ở nơi xa. Thấy thái độ của anh ta như khinh thường làm bạn với anh, Tần Trạm cũng mặc kế, lập tức nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

"Hừ, một tên phế vật mà cũng tinh tưởng." Hùng Tuyền "hừ một tiếng, càng tỏ ra khó chịu với anh hơn.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


"Sao tên Đậu Kiêu của Khẩu Tiên Tông vẫn chưa tới? Lề mà lề mề

Thời gian cứ thế trôi qua, mặt trời đã sắp lên cao, Hùng Tuyền tỏ ra hơi khó chịu.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


“Ha ha, đường xá xa xôi, các vị phải đợi lâu rồi.

Hùng Tuyền vừa dứt lời thì có người đáp lại. Ở nơi xa, có hai bóng người đang bay tới, sau đó lần lượt hạ xuống đất. Tân Trạm nhìn sang thì đó là hai người đàn ông. Người phía trước thì mặt như ngọc mài, tinh thần phấn chấn. Người đằng sau thì có thân hình giống đàn ông, nhưng lại đội mũ rộng vành, che diện mạo của bản thân.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


“Một tên phế vật tới rồi, bây giờ lại thêm một người giấu đầu lộ đuôi tới.” Hùng Tuyền càng tỏ ra khó chịu hơn, anh ta chỉ vào người đàn ông đội mũ rộng vành quát: “Này, bỏ cái mũ rộng vành xuống để ông đây nhìn mặt mày xem nào."

“Hùng Tuyên, anh nổi điên gì vậy?” Đậu Kiêu hơi đổi sắc mặt, trách

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


cứ. Người đàn ông đội mũ rộng vành ở phía sau ngăn anh ta lại.

“Muốn nhìn mặt tôi, anh có tư cách sao?" Người đàn ông đội mũ rộng vành cười gắn nói.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


"Ha ha, mày còn giả vờ giả vịt giỏi hơn cả thắng nhãi kia đấy. Ông đây không tin mày là đối thủ của tạo Hùng Tuyền cười lớn, đột nhiên lao tới.

Cánh tay to như tay gấu kia bỗng nhiên chụp về phía mũ rộng vành của người đàn ông. Anh ta định giật mũ rộng vành của đối phương xuống.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


“Muốn chết à?” Người đàn ông đội mũ rộng vành khịt mũi một tiếng, đánh một chưởng ra, hơi thở cuốn

cuộn như sóng.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Tay của hai người chạm vào nhau tạo ra tiếng nổ lớn, một lượng khí kinh lớn bắn ra làm bụi tung lên mù mịt. Hai người tung ra một chưởng, nhưng người đàn ông đội mũ rộng vành chỉ lui lại nửa bước, còn Hùng Tuyền thì bị đánh bay ra ngoài, lùi lại phía sau ba bước.

“Các hạ là ai?"

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Mặt Hùng Tuyền hơi biến sắc, không còn ngông cuồng như trước nữa mà tỏ ra cẩn thận.

“Hừ, không phải anh muốn biết tôi là ai sao? Bây giờ, anh nhìn cho rõ di!"

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Người dàn ông kia bỏ mũ rộng vành ra, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo.

"Anh... Anh là Triệu Lam Sơn, Thánh tử thứ sáu của Vấn Tông."

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Nhìn thấy tướng mạo của người kia, Hùng Tuyền giật mình, đột nhiên thốt lên.

Chúc Diễu và Tô Cẩn Du đều tỏ ra ngạc nhiên, không ngờ người mà Đậu Kiên tìm tới giúp đỡ lại là Vấn Tông Thánh Tử.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Tân Trạm thì thấy hơi tò mò, Thánh tử thứ sáu ư? Không biết tu vi của anh ta so với Trương Quốc Tuấn thì thế nào. Nhưng chắc sau này sẽ có cơ hội nhìn thấy thôi.



"Lúc trước, tôi không biết là Thánh tử nên đã đắc tội, mong được tha thứ.” Hùng Tuyền vội vàng chấp tay nói xin lỗi.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Bảy vị Thánh tử đứng đầu của Vấn Tông có thực lực đồng đều, không hề kém năm người đứng đầu bảng Anh hùng. Hơn nữa, bọn họ còn có thân phận cao quý. Anh ta chỉ là một người trong gia tộc nhỏ của Khẩu Tiên Tông mà thôi. Trước mặt của đối phương, bản thân anh ta không có tư cách để khinh thường."Coi như anh thức thời đấy.

Triệu Lam Sơn lạnh lùng cầm lấy mũ rộng vành, đảo qua đám người. Đảm Chúc Diêu thì anh ta biết hết rồi, chỉ còn lại Tần Trạm là lạ mặt thôi. Nhưng khi phát hiện ra hơi thở của anh thì anh ta quay đầu đi.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta xuất phát thôi.” Triệu Lam Sơn cũng không hỏi họ tên của Trạm là gì, lập tức lên tiếng.

Đậu Kiêu, Hùng Tuyền và Tô Du đều cười gật đầu, dường như mấy người này coi anh ta là chủ vậy. Sáu người cất bước, chẳng mấy chốc đã biến mất trong dãy núi Yến Giao. Vượt qua mấy ngọn núi lớn, cả nhóm đi tới trước một trận pháp dịch chuyển. Lúc này, Tần Trạm mới biết hóa ra cách Tân Môn không xa có một di tích của Cổ tông môn.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Nhưng vị trí của di tích này bị ẩn nấp, nếu không phải có mấy gia tộc của thế giới ẩn này, e rằng cả đời này anh cũng không có cơ hội nhìn thấy nó. Bóng dáng của mấy người lóe lên, lập tức tiến vào trong trận pháp.

Đợi tới lúc bóng dáng của cả đám xuất hiện một lần nữa, Tần Trạm phát hiện ra mình đang ở trước một mảnh rừng rậm lớn. Cánh rừng phía trước vô cùng tươi tốt, cây cối che kín trời, màu xanh lá cây kéo dài về phía trước, tới tháng một ngọn núi lớn mới

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


ngừng lại.

"Các vị, đích đến của chuyện này này chính là ngọn núi cao kia. Nơi đó có một phế tích thí luyện của Cổ Luyện Thể Sĩ.” Đậu Kiêu nói với nhóm người.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


"Ba người chúng tôi đã từng đi qua quãng đường này một lần, yêu thủ cũng không mạnh lắm. Nhưng mọi người vẫn phải cẩn thận đề phòng đấy.

Tất cả mọi người gật đầu. Trong rừng núi rậm rạp này, yêu thủ sẽ có ưu thế hơn con người rất nhiều. Vì thể không ai dám chủ quan. Mấy người tiến vào trong rừng, tốc độ cũng chậm dần, nhưng vẫn coi như khá nhanh. Triệu Lam Sơn – Thánh tử thử sau kia dẫn đầu, anh ta cầm trong tay một cái roi dài màu đen, trên người thả ra hơi thở sắc bén.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Một vài yêu thủ không có mặt nhìn dám tiến tới gần đều bị anh ta giết chết bằng một roi. Hùng Tuyên tiến tới gần Triệu Lam Sơn, lom khom đi phía sau anh ta. Trên đường đi Hùng Tuyền liên tục nịnh hót Triệu Lam Sơn, trên mặt lúc nào cũng là vẻ cười cười nịnh nọt.

Tân Trạm cười khẩy trong lòng, tên Hùng Tuyền này đúng là kẻ gió chiều nào xoay chiều đó. Anh ta cho rằng anh không có thực lực nên tỏ ra lạnh nhạt, còn thấy người mạnh thì a dua nịnh bợ. Đúng là người thực dụng.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Có Triệu Lam Sơn mở đường, mặc dù trên đường đám người bị đàn yêu thủ tập kích mấy lần, nhưng mọi người đều duy trì vẻ thận trọng. Tần Trạm cũng góp chút sức mọn, coi như gặp chuyện kinh sợ nhưng không nguy hiểm.

Lúc anh tiêu diệt yêu thủ chỉ cầm một trường kiếm có bề ngoài xấu xí, động tác cũng không nhanh, không chậm. | Tuyền thấy thế càng xem thường Tân Trạm hơn. Mấy tiếng sau, cả nhóm đã đi qua rừng rậm, đi tới chân ngọn núi lớn kia. Nơi này có một kiến trúc cổ sừng sững, cả đám người tiến vào bên trong.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


Tần Trạm phát hiện ra trên mặt đất ở bên trong tòa nhà nhà này có khắc một trận pháp cổ. Trong trận pháp này có đặt sáu cái bồ đoàn, dường như đó là sáu chỗ ngồi.

"Các vị, tôi và Thánh nữ Chúc Diêu, Thánh nữ Tô Cần Du đã từng tới nơi này. Lúc đó, chúng ta phát hiện ra trận pháp này có thể dẫn sáu người vào. Vì thế khi đó, ba chúng ta không ra tay, về tìm các vị tới đây. Lúc này, tôi đã ghiên cứu một chút chuyện liên quan tới cái sân tập luyện này. Mấy người đi vào đại điện, Đậu Kiên chi vào trận pháp cười nói.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


"Ô! Anh lại có phát hiện mới à? Anh không nên giấu giếm chúng tôi chứ." Đôi mắt của Tô Cẩn Du sáng quắc, cô ta cười tủm tỉm nói.

"Ha ha, đương nhiên rồi." Đậu Kiêu gật đầu nói.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


“Căn cứ vào sự phát hiện của tôi, bên trong sân tập luyện của Cổ Luyện Thể Sĩ, không chỉ có một cơ duyên. Mà sau khi tiến vào bên trong, ai giết được càng nhiều yếu thủ thì càng nhận được nhiều lợi ích. Nhiệm vụ cần hoàn thành này không giới hạn ở cá nhân ai cả, có thể hoàn thành nhiệm vụ bằng đoàn đội. Ví dụ như ai giết được yêu thủ, chỉ cần đồng đội ở bên cạnh thì công lao giết yêu thủ này sẽ được chia làm hai phân"

“Sau khi công trạng được tích lũy tới một mức nhất định sẽ nhận được phần thưởng. Vì thế, sau khi tiến vào trong, chúng ta phải cố gắng giết nhiều yêu thú vào." Đậu Kiêu liếm môi nói.

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!


“Đậu Kiêu, không biết anh có ngại hay không, chúng ta... Tô Cần Du đảo mắt, định nói gì đó.

Đậu Kiêu lại như hiểu ý của cô ta, cười nói: “Thánh nữ Tô Cẩn Du, trước khi tới đây, tôi đã hứa ở tổ đội với

Bạn đang đọc truyện trên Truyện 88.vip!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
H
Hieuj10 Tháng mười một, 2022 17:45
Hhh
BÌNH LUẬN FACEBOOK