• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Như phỏng đoán của ông thợ may, bí thư Vương mang theo mấy cán bộ kia đi thẳng đến phòng chính, sau khi vào nhà ngồi xuống, nhìn ông thợ may lập tức nói: “Ông Tống, chúng tôi nhận được báo cáo của người khác, nói có người trộm của nhà ông một chùm nho, cho nên tới tra hỏi một chút.”

Nói xong ông ấy lấy ra một tờ báo ở trong túi, mở ra trước mặt ông thợ may.

Bên trong gói lấy một nửa miếng vỏ nho đã khô.

Ông thợ may già nhìn vỏ nho đã khô một nửa rồi nhìn lên Bí thư Vương, ưỡn người hỏi con dê rừng: "Là con rùa nào ăn trộm nho nhà tao?”

Nho nhà ông trong vườn, không phải lúc nào ông cũng ở ngoài canh chừng, trong nhà lúc nào cũng có khi ăn cơm, làm việc. Nhất là buổi tối giấc ngủ dài như vậy, có người leo tường sân đi vào ông cũng chẳng hay.

Đám nho trên giàn không sai trái nhưng ông cũng không đếm từng chùm, mất một hai chùm nhìn không ra, và ông cũng không thể nào phát hiện.

Bí thư Vương nhìn ông hỏi: "Vậy xem ra...ông không biết chuyện này?"

Ông thợ may già khịt mũi: "Nếu tôi biết thì đâu để cho con rùa chạy thoát?"

Bí thư Vương hắng giọng rồi gói vỏ nho: "Người đưa tin nói rồi, là người của lữ đoàn Mắt Phượng, chính là cô cháu gái của Bí thư Nguyễn Chí Cao, hình như là Nguyễn Khê? Mình phải đến gặp cô bé để hỏi.... "

"Thôi thôi thôi thôi..."

Bí thư Vương chưa nói hết ông thợ may già giơ tay bảo dừng một hơi.

Bí thư Vương nén chữ cuối, ông thợ may già cau mày hỏi: "Ông vừa nói ai kia? Người đã trộm nho nhà tôi?"

Nghe ông nói thế, tưởng mình lớn tuổi lãng tai bèn cất cao giọng và nghiêm nghị lặp lại: "Cháu gái nhà bí thư của lữ đoàn mắt phượng tên là Nguyễn Khê."

"Vớ vẩn!"

Ông thợ may già đập mạnh vào chiếc bàn nhỏ bên cạnh khiến mấy người Bí thư Vương giật nảy mình.

Nguyễn Khê vốn một dạng ‘đứng ngoài cuộc’, nhưng khi nghe được mới biết mình lại nhân vật chính của vụ trộm này, trên mặt chỉ còn vẻ không nói nên lời và cảm giác buồn cười.

Cô hắng giọng, nhìn Bí thư Vương nói: "Bí thư Vương, tôi chính là Nguyễn Khê mà ông nói."

Gì?

Bí thư Vương xoay đầu nhìn cô – Chuyện gì đây?

Kẻ trộm đồ lại ở ngay trong nhà ông thợ may già?

Ông thợ may già tức giận nói: "Cô bé là người học trò tôi mới nhận. Tối hôm qua lúc nó về nhà, tôi đã tự tay hái cho nó một chùm nho, thế quái nào thành ăn trộm rồi? Ông nói rõ ràng cho tôi, là đứa nào tố cáo?”

Bí thư Vương chưa lên tiếng, Nguyễn Khê nói: "Chắc là Tôn Tiểu Tuệ, mẹ hai của tôi."

Chuyện này…

Bí thư Vương hết lời rồi...

Nguyễn Khê nín thở nghiến răng, nắm tay xiết chặt cũng bất ngờ đấm xuống bàn.

Đấm xong, cô đứng dậy, xách cặp đi ra ngoài.

Đi được vài bước, cô quay người lạnh lùng nói với Bí thư Vương: "Ông muốn tra hỏi sự thật mà, vậy cùng tôi đi tìm Tôn Tiểu Huệ. Tôi không có trộm đồ, các người còn phải trả lại sự trong sạch cho tôi, không thể để bà ta vu oan cho tôi.”

Bí thư Vương đã đến đó tra rõ chân tướng rồi, sự việc đã đến hồi kết thúc, ông thật sự không muốn đối chất với Tôn Hiểu Huệ thêm một lần nữa, cứ nghĩ mọi chuyện cứ thế trôi qua. Chỉ là một sự hiểu lầm, không phải chuyện to tát.

Nguyễn Khê nhìn ra Bí thư Vương không muốn dây dưa thêm trên nét mặt ông ta, nên không đợi ông mượn cớ mở lời đã nhanh chóng nói: "Nếu ông không đi, dám chắc bà ta cho rằng ông đang bao che tôi, còn muốn kiện lên trên.”

Bí thư Vương trợn mắt: "Bà ta dám làm chuyện này?"

Ngón tay Nguyễn Khê dùng siết chặt quai balo: "Sao bà ta không dám? Bà ta còn dám dựa suy tưởng của bản thân với suy đoán ác ý mà chẳng có bất cứ bằng chứng đến chỗ của ông tố cáo tôi trộm nho."

Bí thư Vương nhướng mày suy nghĩ một lúc rồi đứng dậy nói: "Đi, cùng đi đi!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK