• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôn Tiểu Tuệ đưa tay kéo vành mũ xuống: "Chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Tôi hiểu lầm Tiểu Khê nhưng không cố tình vu khống nó. Nếu không phải ông cụ Tống lên tiếng ai mà tin ông cụ Tống cho nó ăn nho?”

Bí thư Vương giữ vững tư thế và thái độ nên có, kêu Tôn Tiểu Tuệ: "Nếu đã xác định đây là sự hiểu lầm, vậy bà xin lỗi Nguyễn Khê, chuyện này coi như kết thúc."

Kêu một trưởng bối như bà ta trước mặt bao nhiêu người xin lỗi kẻ vai dưới? Còn gì là mặt mũi?

Tôn Tiểu Tuệ ngàn lần không chịu, nói: "Tôi đã thừa nhận đã hiểu lầm nó, còn bắt rồi xin lỗi cái gì? Tôi là mẹ thứ kế của nó, đánh nó mắng nó đều là chuyện nên làm, hiểu lầm một lần thì làm sao?”

Bí thư Vương toan lên tiếng nhưng chưa kịp nói thì đã thấy hai người một già một trẻ đột nhiên lao ra khỏi đám đông, trẻ đi trước già theo sau bước chân vội vã, vẻ mặt của người già hung hung tợn tợn.

Bí thư Vương là người ngoài thôn nên không biết, nhưng Nguyễn Khê, đám phụ nữ vây xem cũng như Tôn Tiểu Tuệ thì biết. Cụ già là bà nội của Nguyễn Khê, Lưu Hạnh Hoa, và người trẻ là Nguyễn Khiết, em họ của Nguyễn Khê.

Mọi người quên cả chào hỏi, Lưu Hạnh Hoa mặt tối sầm xông thẳng đến trước mặt Tôn Tiểu Tuệ, trong khi mọi người chưa kịp phản ứng, bà cụ đã nghiến răng vũng bàn tay tát vào mặt Tôn Tiểu Tuệ.

"Bốp-"

Bốn dấu tay ngay lập tức hằn lên trên má trái của Tôn Tiểu Tuệ.

Sau cú tát Tôn Tiểu Tuệ, Lưu Hành Hoa đánh xắn tay áo, chỉ vào chị ta mà mắng: "Đồ tâm địa ác độc, lòng dạ thối nát nhà mày, đến cháu gái mày còn muốn giết! Mày muốn hại nó chết đúng không? Hôm nay tao sẽ liều mạng với mày! "

Bà cụ tát mạnh đến nỗi Tôn Tiểu Tuệ choáng cả mặt. Sau đó bà cụ không cho Tôn Tiểu Tuệ hoàn hồn bèn giơ tay giật mũ ra khỏi đầu Tôn Tiểu Tuệ và giáng thêm một cú tát mạnh.

Đám người bên cạnh mất một lúc mới phản ứng kịp, lật đật giữ Lưu Hành Hoa.

Vài người kéo Lưu Hạnh Hoa và Tôn Tiểu Tuệ ra. Nguyễn Khiết nắm cổ tay của Lưu Hạnh Hoa, tay còn lại vuốt lưng cho cụ nguôi giận, nói với cụ: “Bà nội, nóng giận hại thân, nội đừng tức giận đến thế."

Lưu Hạnh Hoa tức tốc chạy đến khi vừa hay tin, vừa rồi đã dùng hết sức đánh Tôn Tiểu Tuệ, giờ đang thở gấp muốn đứt hơi. Hít thở một lúc mới lên tiếng: "Nó rắp tâm muốn hại cháu, nội không giận thế nào được?”

Hít thở mấy hơi lại nói tiếp: "Giờ đánh xong hết giận rồi."

Nguyễn Khê tiếp tục giúp Lưu Hạnh Hoa vuốt lưng hạ giận cho Lưu Hạnh Hoa, thấy bà nội nguôi giận nên không nói gì nữa.

Cô quay đầu nhìn Tôn Tiểu Tuệ, thấy tóc tai của Tôn Tiểu Tuệ đều bị Lưu Hành Hoa làm cho rối tung, trên mặt còn hằn vết tát.

Sau khi Tôn Tiểu Tuệ phản ứng đã bị người lôi ra không cử động đựơc, sau đó bèn ngồi phịch xuống đất bắt đầu khóc lóc.

Bà ta khóc cho mình một lòng vì chính nghĩa, để sửa chữa sai trái tuyệt đối không có tư lợi, không có ác ý hại người, càng không thể dã tâm hãm hại cháu gái.

Bà ta kể lể rằng mình thực sự không biết ông thợ may già đã nhận Nguyễn Khê làm học trò, còn nói ông thợ may già đối xử người khác thế nào, ai có thể ngờ rằng ông ấy sẽ chính thức truyền tay nghề cho Nguyễn Khê, lại nói bà ta càng không ngờ ông thợ may già cho Nguyễn Khê ăn nho.

Mọi người thấy bà ta khóc lóc rất đáng thương quá, nghe cũng không có vẻ cố tình vu cáo Nguyễn Khê, nên có người đã nói với Bí thư Vương và Lưu Hành Hoa: "Đã đánh thành thế này rồi, mắng cũng mắng rồi, bỏ đi."

Bí thư Vương đúng thật không muốn nhúng tay vào chuyện này nữa, bây giờ thuần túy là việc trong nhà. Ông ta xua tay cho mọi người giải tán mau mau đi làm việc, mấy người phụ nữ đứng coi liền tản đi, có hai người kéo Tôn Tiểu Tuệ đi theo.

Tôn Tiểu Tuệ đứng dậy, khịt khịt mũi cùng mớ tóc rối, cầm lấy chiếc mũ rơm do người phụ nữ đưa cho, đội lên rồi không buồn nhìn Lưu Hành Hoa và Nguyễn Khê, đôi mắt và chóp mũi sưng đỏ vì khóc, oan ức một mặt rồi chui vào bãi ngô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK