Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1100

Lương Duy Phong nằm siết chặt nắm tay để ở sau lưng khiến móng tay đâm vào da thịt, khuôn mặt đẹp trai dịu dàng giờ ngập tràn sự giận dữ và sợ hãi.

Kinh Đô, từ khi nào có nhiều thêm một người thế này. Đến chuyện sát thủ của vịnh Neah cũng biết.

“Tổng giám đốc… Tổng giám đốc Lương.” Tài xế nơm nớp quay đầu lại.

“Điều tra, điều tra cho tôi xem người này là ai.” Lương Duy Phong giận dữ ra lệnh.

“Vâng, bây giờ chúng ta về nhà ạ.” Tài xế hỏi.

“Không cần nữa, đưa tôi đến câu lạc bộ”

Trong lòng Lương Duy Phong phiền muộn không thôi, vốn muốn quay về nhà một chuyến nhưng bây giờ không còn chút tâm trạng nào nữa.

Lời của người kia khiến anh ta không dám lơ là. Dù sao thì người kia biết quá quá nhiều rồi.

Anh ta không dám cược, kế hoạch của anh ta không được phép có bất cứ một bước đi sai nào hết.

Chỉ là rất không cam lòng, rất rất không cam lòng.

Anh ta muốn được thân mật với Khương Tuyết Nhu đã từ rất lâu rồi.

Tới câu lạc bộ, Lương Duy Phong nốc một ly rượu vào bụng.

Cửa phòng bao bỗng nhiên bị đẩy ra, anh ta không quan tâm, mãi tới khi có một ngón tay chạm lên lưng anh ta.

“Bỏ ra. Anh ta nâng mắt, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhu mì của Nhạc Hạ Thu, hôm nay cô ta có trang điểm, mặc một bộ váy dài trắng, toát ra phong thái trong sáng không nhiễm bụi trần.

Có những cô gái thực sự sở hữu kiểu phong thái trong sáng thanh khiết không vấy bẩn, nếu không thì cũng không thể đem trái tim của tam thiếu Nguyệt Hàn ra chơi đùa bao nhiều năm như thế được.

“Nhạc Hạ Thu, cô muốn làm gì?” Lương Duy Phong híp mắt lại cảnh cáo “Tổng giám đốc Lương, Khương Tuyết Nhu không ở bên cạnh anh, chắc anh cô đơn lắm phải không”

Nhạc Hạ Thu híp mắt cười, ngồi xuống bên cạnh

Lương Duy Phong, thêm rượu vào cho anh ta: “Có điều, cho dù cô ta có tới, ở trước mặt cô ta anh phải giả vờ như vậy không mệt sao?”

Lương Duy Phong cười lạnh: “Nhạc Hạ Thu, cô đúng là con đàn bà đê tiện nhất mà tôi từng gặp, sao, Tổng Dung Đức bị đuổi ra khỏi gia phả nhà họ Tống rồi nên không còn giá trị lợi dụng gì với cô nữa chứ gì.

“Cũng chưa chắc, có một số người chưa đi đến cuối, ai biết được có cơ hội lật mình hay không” Nhạc Hạ Thu không để ý tới lời móc mỉa của anh ta, cười: “Tôi tới đây chỉ để giữ lại ba trăm nghìn tỉ trong tay tôi thôi.”

“Cô tìm nhầm người rồi.” Lương Duy Phong nằm lấy cầm của cô ta: “Trước đây tôi giúp cô là vì cô có chỗ rất đáng để lợi dụng, bây giờ cô có gì?”

“Tôi có con cháu tương lai của nhà họ Tống.

Bỗng nhiên Nhạc Hạ Thu cúi đầu sờ sờ bụng mình: “Không sai, Tổng Dung Đức bị trục xuất khỏi gia phả nhà họ Tống, nhưng con trai anh ta dù sao cũng vẫn là máu mủ nhà họ Tống, một thời gian sau khi cơn giận của những người nhà họ Tống hết đi, cuối cùng đứa trẻ cũng phải quay về nhận tổ tiên nhà họ Tống.

Ánh mắt Lương Duy Phong khẽ di chuyển: “Nhạc Hạ Thu, cô đúng là ác độc mà.”

“Không phải khá hợp với anh sao, hơn nữa…anh không muốn nếm thử người phụ nữ từng là của Hoắc Anh Tuấn sao?” Nhạc Hạ Thu lại gần, nhẹ nhàng cần lấy vành tai của anh ta.

Cơ thể Lương Duy Phong chớp mắt có phản ứng, anh ta đè Nhạc Hạ Thu xuống dưới người, cười lạnh: “Chẳng qua cô cũng chỉ là một con đàn bà mà Hoắc Anh Tuấn không cần tới thôi, anh ta còn chưa đụng vào cô cơ mà.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK