Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



| Đối với chuyện giặt quần áo bằng tay, thật ra thì cô không quá thành thạo, trước kia nhiều nhất là giặt quần áo cho mình, giặt quần áo cho đàn ông là lần đầu, lại là lần đầu tiên tắm nhiều như vậy, từ bên.

trong ra đến bên ngoài.

Cầm cái quần nhỏ của đàn ông một lúc, khuôn mặt cô đầy táo hồng, thật là hận không thể chui vào trong cầu tiêu được.

Trong phòng khách một bên nhìn bóng dáng của cô, đáy mắt lạnh nhạt thoáng qua có chút tình cảm.


vui vě.

Ban đêm như vậy, người phụ nữ này chăm sóc anh cảm giác như là đang có một người vợ.

Trong phòng lạnh như băng này trong phút chốc lại có mùi vị gia đình.

Anh suy nghĩ một chút, lấy điện thoại di động ra, nhắn tin cho Ngôn Minh Hạo: Mảnh đất ven đường | biển kia không cần giúp nhà họ Vệ, chuyển qua cấp cho tập đoàn Hồng Nhân đi.

Ngôn Minh Hạo:??? Đại thiếu gia mỗi ngày một ý nghĩ, thật là mệt mỏi.

Giặt xong quần áo đi ra, Khương Tuyết Nhu thấy anh đang đeo mắt kiếng ngồi ở trên ghế sa lon xem văn kiện, trên bàn bày thật nhiều tài liệu, trước kia cô cảm thấy dáng vẻ anh làm việc rất mê người, bây giờ mặc quần áo ngủ tóc nửa khô nửa ướt, dáng vẻ lại càng mê người khiến cô không giữ được bình tĩnh.

Nhưng mà anh đến bây giờ vẫn còn đang làm việc, cũng quá liều mạng đi, quả nhiên tập đoàn Hoắc thị có thể bị anh một tay thôn tính cũng không phải là chuyện không có đạo lý.


Người ta không ngủ, cô cũng không tốt lười biếng, tiếp tục cầm cây lau nhà lau.

Kéo dài tới lúc mắt mỏi đau lưng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của người đàn ông truyền tới: "Cô đi giúp tôi làm ấm giường trước đi."
Cái gì? Cô mờ mịt nhìn về phía anh, hoài nghi mình nghe lầm.

"Chặn giường cũng quá lạnh rồi, nhanh lên một chút đi." Hoắc Anh Tuấn trực tiếp ra lệnh.

"Tôi không phụ trách loại chuyện này đâu." Khương Tuyết Nhu khó mà tiếp nhận, "Hơn nữa không phải anh chị tôi bẩn?"
Anh nhìn cô, ánh mắt nhu hòa lại có chút phức tạp.

Ban đêm như vậy thật để cho người khác muốn nằm thoải mái trên giường mà ngủ, nhưng anh là tổng giám đốc tập đoàn Hoắc thị, nhất là mới vừa trở về tập đoàn Hoắc thị, công ty còn có một đống chuyện anh còn không có nắm giữ rõ ràng.

Sáu giờ sáng hôm sau, anh nhẹ nhàng từ trên giường đứng lên.


Khương Tuyết Nhu mơ mơ màng màng bị anh đánh thức, nhìn ra bên ngoài trời còn chưa có sáng, cô ngẩn người.

Hoắc Anh Tuấn nhìn dáng vẻ ngu ngốc của cô, mỉm cười: "Tôi đi công ty, cô đi ngủ tiếp đi." Nói xong, anh thay quần áo xong rời đi.

Khương Tuyết Nhu nhìn thời gian một chút, mới sáu giờ.

Cô nhớ tối hôm qua mình ngủ lúc tầm hai giờ, trời ạ, anh bình thường ở Kinh Đô cũng liều mạng làm như vậy sao, khó trách người ta tại sao lại trở thành người giàu nhất đất nước, nhưng mà cứ như vậy đối với thân thể sẽ không tốt lắm đâu.

Cô chau mày, không muốn đi lo lắng anh, nhưng chính là không thể khống chế được lòng mình.

- ----------------------


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK