Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1102

Chín giờ tối, Khương Tuyết Nhu trong phòng tắm trong phòng ngủ tắm rửa, tiếng nước róc ra róc rách khiến cô cảm thấy căng thẳng, nghỉ tới việc sau đó phải cùng Lương Duy Phong bắt đầu mối quan hệ kia rồi, cô vẫn chưa bắt kịp.

Nhưng có một số chuyện sau khi chọn tiến lên một bước bèn không thể tiếp tục mâu thuẫn như vậy nữa.

Cô không thể cả đời này chỉ chấp nhận một mình Hoắc Anh Tuấn.

Cắn răng, cô vẫn quyết định đi ra ngoài.

Nhưng, đón tiếp cô là Lương Duy Phong cầm chăn đang chuẩn bị đi ra ngoài.

“Tuyết Nhu, anh cảm thấy em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, anh muốn cho em thêm chút thời gian để bình tĩnh hơn” Lương Duy Phong cười nói.

“Hơn nữa công việc của anh gần đây rất bận, buổi tối còn phải tăng ca, chúng ta tạm thời ngủ riêng đi”

*..” Khương Tuyết Nhu cảm động đến mức cắn môi.

“Duy Phong, thực ra em có thể..”

“Không cần phải ép mình đâu, anh không muốn ép em chút nào”

Lương Duy Phong cắt ngang lời cô.

Khương Tuyết Nhu cảm động tới mức không biết phải làm sao.

Nghĩ tới việc bản thân vậy mà lại nghỉ ngờ Lương Duy Phong mà tự thấy áy náy trong lòng.

Lương Duy Phong đi sang phòng bên cạnh không bao lâu, Hiểu Khuê bỗng nhiên gọi điện thoại tới, tiếng khóc lớn vọng về phía cô: “Dì Khương, con không dễ chịu chút nào, con nhớ dì”

“Hiếu Khuê, con sao thế?” Khương Tuyết Nhu bị dọa đến mức bay nữa cái hồn.

Hiểu Khuê khóc thút thít: “Con đau đầu, bị sốt, con nhớ dì..”

Khương Tuyết Nhu sợ nhất là nghe tiếng trẻ con khóc, nghe thấy liền giống như bị say vậy, cũng không quan tâm được nhiều nữa: “Con đang ở đâu, dì tới tìm con ngay”

“Con đang ở bệnh viện”

Khương Tuyết Nhu vừa nghe thấy đang ở bệnh viện lại càng sốt ruột hơn, vội vàng qua phòng bên cạnh nói với Lương Duy Phong một tiếng, nói công ty có việc cần tới một chuyến.

Cô không dám nói là Hiểu Khuê, sợ Lương Duy Phong để ý chuyện mình quá gần gũi với người nhà họ Hoắc.

Trong bệnh viện.

Hiểu Khuê khóc xong, tắt điện thoại đi bèn quay sáng nịnh hót ôm lấy cánh tay của Quý Tử Uyên: “Chú nè, kẹo chú vừa đồng ý cho con”

Sau khi Quý Tử Uyên dại da một lúc, bèn cạn lời lấy kẹo mút từ trong hộc tủ ra đưa cho cô bé, sau đó quay lại nói với Hoắc Anh Tuấn: “Cô cháu gái này của cậu, kĩ thuật diễn xuất đỉnh quá nha”

Hoäc Anh Tuấn nhếch mí mắt lên: “Đã nói trước với bác sĩ chưa?”

“Yên tâm, không có sơ hở gì đâu, mấy người mau đi đi” Quý Tử Uyên khô lời, vì để lửa Khương Tuyết Nhu qua đây tối nay mà tốn không biết bao nhiêu công sức.

Đợi đến khi Khương Tuyết Nhu vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, Hiểu Khuê đã ăn xong cây kẹo mút mà nằm trong lòng Hoäắc Anh Tuấn ngủ mất rồi.

Hai bố con ngồi trên ghế trong bệnh viện, Hiểu Khuê yên lặng nhằm chặt đôi mắt lại, dáng vẻ nhỏ nhắn khiến người ta cảm thấy thương xót.

Chắc do không khí lạnh lẽo trong bệnh viện khiến Khương Tuyết Nhu cảm thấy khó chịu, trước đây lúc Hiểu Khuê bị ốm vừa yếu đuối lại vừa thích khóc, bây giờ mình lại không thể là người đầu tiên ở cạnh con bé.

“Hiểu Khuê..”

Khóe mắt cô nhịn không được mà chợt phiếm đỏ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK