Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 724: Con nhớ bác quá

 

Cũng may bây giờ đã qua giờ làm việc, nếu không Khương Tuyết Có thể tưởng tượng rằng các nữ nhân viên của cả công ty chắc chắn sẽ dừng lại, trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của anh.

 

“Anh lại muốn tới đây làm gì?” Khương Tuyết Nhu nhấc.

 

giày cao gót đi tới, dùng ngón tay trắng nốn chạm vào xe của anh: “Tổng giám đốc Hoắc, đây không phải chỗ đậu xe đâu”

 

Hoäc Anh Tuấn trầm mặc nhìn cô, hôm nay cô không trang điểm, để mặt mộc, không những nhan sắc không bị giảm bớt, ngược lại còn là một khuôn mặt sạch sẽ mềm mại mọng nước, ngũ quan thanh thuần và đồng đều hơn Anh cởi cúc áo sơ mi trước ngực, tự nhiên cảm thấy cổ họng hơi khô.

 

“Cái này… là của c‹ Anh lấy một chiếc hộp gấm từ trong xe, mở ra, bên trong chính là “Trái tim của hoàng hậu”

 

Khương Tuyết Nhu sửng sốt.

 

“Trái tim hoàng hậu” do anh mua với giá 1050 tỷ ở thành phố Thanh Đồng để tặng cho cô, cũng là minh chứng cho.

 

tình yêu của họ.

 

Gô luôn cất giữ nó cẩn thận, cho đến ba năm trước khi tâm đã chết, cô bỏ đi rồi cũng quên mất.

 

“Nó từng là của tôi, nhưng bây giờ không phải nữa”

 

Khương Tuyết Nhu cong môi, hạ mắt che giấu sự phức tạp.

 

trong mắt.

 

“Ý của cô là gì?” Hoắc Anh Tuấn nhíu mày.

 

“Đây là món đồ lúc trước anh tặng cho tôi, có thể anh không còn nhớ nữa rồi” Khương Tuyết Nhu nhẹ giọng nói Đôi mắt Hoắc Anh Tuấn tối sầm lại: “Chắc chản là trước kia cô cầu xin tôi mua cho.”

 

Khương Tuyết Nhu mỉm cười: “Anh muốn nghĩ thế nào cũng được, có điều bây giờ chúng ta đã ly hôn rồi, anh có thể đưa thứ này cho Nhạc Hạ Thu.”

 

Nói xong cô đi vòng qua anh.

 

Hoắc Anh Tuấn nắm lấy cổ tay cô theo bản năng, đặt chiếc hộp vào tay cô: “Hạ Thu sẽ không muốn những thứ mà cô đã từng dùng qua, cầm đi.”

 

Khương Tuyết Nhu nhìn xuống chiếc hộp, trong lòng cười tự giễu.

 

Hóa ra là do Nhạc Hạ Thu không muốn nên mới đưa cho cô, “Được”

 

Cô cầm lấy chiếc hộp rồi bỏ đi Sau khi bước đến thang máy, bên cạnh có một cái thùng rác, cô liền ném vào.

 

Đồng tử của Hoäc Anh Tuấn co tút lại, anh lạnh lùng nói: “Cô vứt một thứ đồ quý giá như vậy?”

 

“Nếu anh đã muốn tôi cầm đi, vậy thì tôi có quyền làm bất cứ việc gì với nó.”

 

Sau khi Khương Tuyết Nhu bấm thang máy riêng của tổng giám đốc, bước vào, đóng cửa rời đi.

 

Hoắc Anh Tuấn đi tới thùng rác, lấy hộp gấm ra, nhìn sợi dây chuyền kim cương bên trong, lần đầu tiên bắt đầu.

 

nghiêm túc suy nghĩ về nó, anh đã bị mất rất nhiều ký ức, đó là những ký ức gì vậy?

 

Trước đây, anh luôn nghĩ rằng mình ghét Khương Tuyết Nhu.

 

Nhưng anh sẽ tặng “trái tim của hoàng hậu” cho người mà mình ghét sao?

 

Ghét cô ấy, sẽ đến KFC với cô ấy như lời Quý Tứ Uyên nói sao?

 

Sau khi trở lại tập đoàn Hoác thị, gần đến buổi trưa, Nhạc.

 

Hạ Thu đi qua dùng bữa.

 

“Anh Tuấn, hôm qua một ngày không gặp, em nhớ anh nhiều lắm, còn đặc biệt làm bữa trưa cho anh” Nhạc Hạ Thu mở hộp cơm ra.

 

“Ừm” Hoắc Anh Tuấn cầm lấy đũa, đang định ăn cơm thì cửa phòng đột nhiên nhẹ nhàng mở ra, một cái đầu nhỏ thò.

 

vào.

 

Hoäc Anh Tuấn liếc mắt nhìn qua, Hiểu Khuê liền chạy tới: “Con nhớ bác quá.”

 

Cô bé nhào vào vòng tay của Hoắc Anh Tuấn, Nhạc Hạ Thu vừa nhìn thấy đã vô cùng kinh ngạc: “Cô bé… cô bé chắc không phải là con gái anh…”

 

“Không phải, đây là con gái của Phong Lang” Hoắc Anh Tuấn ôm Hiểu Khuê ngồi lên đùi mình, anh phát hiện khi đối mặt với Hiểu Khuê, mình không thể nghiêm khắc được: “Không phải con đang ở biệt thự sao, sao lại chạy tới đây”

 

“Con đến công ty chơi với bố, nhưng ông ấy luôn phải làm việc, một mình con chán quá nên mới chạy lên đây tìm bá Hiểu Khuê quay đầu nhìn Nhạc Hạ Thu: “Thím này cũng là nhân viên của công ty ạ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK