Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 780: Đi khu vui chơi

 

Khương Tuyết Nhu vội vàng ôm lấy cô bé, nhìn nước mắt của Hiểu Khê, cô tức giận trừng mắt nhìn Hoắc Anh Tuấn: “Cũng không phải là chúng tôi chọc anh. Anh đối với chúng tôi nói chuyện lớn tiếng như vậy làm gì? Có bản lãnh thì anh đi tìm Nhạc Hạ Thu đi! Mỗi lần như vậy cũng chỉ biết trợn mắt to tiếng đối với tôi, anh cút đi cho tôi1 Tôi mang Hiểu Khê đi chơi là được rồi, không cần anh chăm sóc”

 

Cô nói xong ôm lấy Hiểu Khê đi vàotrong sân chơi.

 

Hoäc Anh Tuấn bị bỏ lại não nề nắm một quyền, nhìn bóng dáng hai người càng đi càng xa, anh sải bước dài nhanh chóng đuổi theo: “Hiểu Khê là cháu gái tôi, nếu con bé đi chơi cũng là cùng tôi đi chơi”

 

“Bác, con không muốn, bác quá hung dữ” Hiểu Khê không chút lưu tình quay mặt cự tuyệt Hoäc Anh Tuấn mặt đầy cam chịu, không thế làm gì khác hơn là ôn nhu nói: “Hiểu Khê, bác mới vừa nãy không phải cố ý… “

 

“Bác, con không muốn bác nói xin lỗi con, mà là nói xin lỗi với dì Khương í” Hiểu Khê nói nghiêm túc.

 

Hoắc Anh Tuấn liếc Khương Tuyết Nhu một cái, lại thấy cô vẫn cứ đi về phía trước, căn bản không muốn nhìn thấy dáng vẻ của anh chút nào.

 

Trong lòng anh buồn bực không thôi.

 

Hiểu Khê khích lệ nhìn anh: “Thầy giáo nói biết lỗi rồi, dũng cảm nói xin lỗi mới thật sự là nam tử hán”

 

Hoắc Anh Tuấn: ”..”

 

Đối mặt với ánh mắt hồn nhiên của con nít, làm cho anh cảm thấy giống như không nói xin lỗi chính là không phải là một nam tử hán vậy.

 

Anh yên lặng thở dài, níu cánh tay Khương Tuyết Nhu lại, đè thấp giọng mở miệng: “Xin lỗi, tôi gần đây tâm tình không tốt, mới vừa rồi nói chuyện quá lớn tiếng, cô đừng so đo với tôi”

 

Khương Tuyết Nhu nghe được lại thấy phiền lòng quay đầu trừng anh. Lúc này, Hiểu Khê còn nói: “Dì Khương, dì hãy tha thứ cho bác con đi. Thật ra thì bác rất đáng thương, một người tuối đã lớn rồi còn thất tình. Dì nhìn bố con so với bác ấy nhỏ hơn, nhưng bác ấy lại con nít giống như con vậy”

 

Vô hình chung, Hoắc Anh Tuấn cảm thấy giống như lại bị một dao.

 

hung hãn cắm vào tim. Cả gương mặt tuấn tú cũng xanh mét.

 

Nếu không phải ban đầu anh vô tình đẩy một cái, đứa con của anh bây giờ cũng có thể lớn như Hiểu Khê ri Nhưng bây giờ là có khổ không nói ra được.

 

Khương Tuyết Nhu nhìn hình dáng cam chịu đau khổ của anh, trong lòng lại cảm thấy đau: “Được rồi. Dì nể mặt Hiểu Khê nhà chúng ta. Dì cũng sẽ không so đo với bác con nữa. Nhưng mà nếu như bác con còn muốn theo chúng ta thì phải ra tiền đi”

 

Nói xong, cô dắt Hiếu Khê ngồi lên trên trò chơi phi cơ.

 

Hoäc Anh Tuấn chỉ có thể đi theo sau lưng hai người bọn họ, Khương Tuyết Nhu äm Hiểu Khê ngồi lên phi cơ, anh đếm tiền ở phía dưới nhìn.

 

Thời điểm Hiểu Khê cùng Khương Tuyết Nhu chơi xe đụng, anh đếm tiền ở bên ngoài nhìn.

 

Cho tới sau này thời điểm ngồi trên trò chơi đu quay cao chọc trời, Khương Tuyết Nhu để cho anh chơi với Hiểu Khê, cô sợ “Cái trò đu quay cao chọc trời này có cái gì đáng sợ chứ, con cũng.

 

không sợ” Hiểu Khê không đồng ý, Hiểu Khê là muốn cùng ngồi chung.

 

với cô, còn thuận đường đem Hoäc Anh Tuấn cũng kéo vào.

 

Trong chiếc ghế nho nhỏ chở ba người, Hoắc Anh Tuấn ngồi một bên, Hiểu Khê và Khương Tuyết Nhu ngồi một bên.

 

Trước mắt còn khá tốt, đến khi đu quay dần đi lên tới nơi cao nhất, người Khương Tuyết Nhu như nhũn ra, hoảng sợ phải nắm chặt lan can bên trên, căn bản không dám nhìn xuống một chút nào.

 

Hoắc Anh Tuấn nhìn bộ dạng đáng sợ kia của cô, khó hiểu buồn cười. Biết cô lâu như vậy, cho tới bây giờ cũng không biết cô lại sợ độ cao. Ngay cả đu quay cao chọc trời cũng không dám ngồi.

 

Không biết tại sao, anh bỗng nhiên có chút muốn dọa cô một chút.

 

Khi đu quay lên tới điểm cao chọc trời nhất, anh cố ý lung lay, cặp táp nhất thời nhẹ nhàng lay động, biên độ không lớn, nhưng Khương Tuyết Nhu đã bị dọa sợ đến mức cả mặt mũi trắng bệch, cả người cũng đang run run, nhưng không nghĩ Khương Tuyết Nhu sợ đến vậy, cô ngồi ở ghế ngồi bên cạnh, co lại thành một khối, răng run rẩy lập cập va vào nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK