Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 986

Đôi mắt thanh tú của Hoắc Anh Tuấn trùng xuống, anh lập tức đứng dậy đi tới bệnh viện. Sau khi đến bệnh viện, bác sĩ cho biết ông cụ Hoắc bị kích thích quá độ và bị tắc mạch máu não, sau này có thể sẽ bị liệt. Điều này đối với nhà họ Hoắc mà nói chắc chắn là họa vô đơn chí.

Hoắc Văn tức giận tiến về chỗ Hoắc Nhã Lam: “Tất cả đều là lỗi của chị. Hoắc Nhã Lam, chị làm việc tốt nhưng bản thân lại giúp đỡ một người chồng đầy tham vọng, lòng lang dạ sói, chị sinh ra hai thằng con trai cũng không tỉnh tâm được, một kẻ thì ăn cắp bí mật công ty, một kẻ thì đi cướp vợ của người khác. Bố mấy ngày nay tâm tình cũng không tốt, ngay cả khi bố đi ra ngoài câu cá cũng bị người ta chế giễu và nói người nhà họ Hoắc chúng ta không có giáo dục. Rốt cục bây giờ thì tốt lắm rồi, bố đã các người khiến cho bị liệt.

Hoắc Chân cũng tuyệt vọng ngồi xổm một bên, tùy cho bọn họ cãi lộn, mọi người ai nấy đều ngẩn ra.

Hoắc Nhã Lam để mặc cho Hoắc Văn chửi rủa, đầu óc quay cuồng, những lời chửi rủa kia đánh đòn roi đánh từng cái lên người bà, bà cảm thấy cả đời này mình đúng là trò cười.

Là một người vợ, bà đã chọn nhầm chồng và hại cả nhà họ Hoắc, là một người mẹ, bà đã không giáo dục tốt con trai của mình.

Bà chỉ biết che mặt và khóc trong đau đớn. Cho đến khi Hoắc Anh Tuấn vươn tay chặn cánh tay Hoắc Văn lại.

“Đủ rồi, đây là bệnh viện, nếu dì cứ làm ồn, tôi chỉ có thể nhờ bảo vệ mời dì ra ngoài.”

“Hoắc Anh Tuấn, anh có tư cách gì mà quản tôi? Anh sẽ sớm không còn là gì cả, người giàu có nhất, hào môn thiên hạ của Nguyệt Hàn, hehe, chẳng bao lâu nữa sẽ là Hoắc Phong Lang. Quên đi, ôi đúng rồi. Chắc lúc đó anh ta sẽ đổi tên thành Sở Phong Lang, haha Hoắc Văn điên cuồng khóc lóc kêu lên. Đôi môi mỏng của Hoắc Anh Tuấn mím chặt xấu xí, đột nhiên Cổ Ngọc Quỳnh khóc sướt mướt chạy tới.

“Không ổn rồi, Vân Dương bị bắt rồi.”

Hoắc Chân nghe xong cả người có linh cảm không tốt. “Vân Dương đã xảy ra chuyện gì?”

Cổ Ngọc Quỳnh vừa khóc vừa nói: “Buổi tối hắn ta đến quán bar chơi, gặp vợ của Sở Dịch. Hắn ta vì uống quá chén nên đã quấy rối người khác nên đã bị Sở Dịch bắt đi.

Hoắc Chân lảo đảo lùi lại mấy bước, Hoắc Vân Dương là con trai duy nhất của ông ta.

Hoắc Văn mắng: “Anh hai, anh rốt cuộc đã quản giáo con trai anh như thế nào, nhà họ Hoắc chúng ta xảy ra bao nhiêu chuyện như thế này, Vân Dương còn muốn đến quán bar quấy rối vợ người khác.

Hoắc Chân vẻ mặt ngỡ ngàng. “Không thể nào, quả không sai, trước đây Vân Dương có hay làm những chuyện hồ đồ, nhưng từ ba năm trở lại đây khi từ Thanh Đồng trở về, con người đã thay đổi rất nhiều, mấy ngày trước nói chuyện cũng rất nghiêm túc về một người bạn gái.

“Chính là nhà họ Sở.”

Cổ Ngọc Quỳnh nức nở nói: “Nhất định là bẫy của nhà họ Sở. Bằng không, sao có thể tình cờ gặp phải vợ của Sở Dich.”

Lời nói của cô cũng nhắc nhở mọi người trong nhà họ Hoắc nhớ ra rằng Sở Dịch này chính là em họ của Sở Văn Khiêm. “Nhà họ Sở này có thù oán với chúng ta sao?” Hoắc Chân nổi trận lôi đình: “Đã ăn cắp số liệu con chip của chúng ta, lại còn muốn hại con trai tôi, đúng là ăn cháo đá bát, một đám súc sinh.”

“Đừng chửi rủa nữa, bây giờ quan trọng là phải cứu Vân Dương.

Cổ Ngọc Quỳnh đã khóc không thành tiếng. “Vân Dương bị đánh hộc máu, vết thương rất nghiêm trọng, tôi lo lắng sẽ không cầm cự được lâu, A Hủ, mợ nhỏ mau cho người của Thanh Long tra cứu nơi Vân Dương bị bắt đi.”

“Mợ nhỏ, đừng lo lắng, tôi sẽ cho người đi tìm ngay.

Hoắc Anh Tuấn là một trong hai người đại diện đứng đầu, công ty nhiều việc chưa thể giải quyết được, ông cụ Hoắc lại bị liệt, ông cụ còn nằm ở phòng cấp cứu thì Hoắc Vân Dương lại xảy ra chuyện. Hết đợt này đến đợt khác, cứ như thể có một thế lực vô hình đằng sau nhằm vào nhà họ Hoắc.

Anh cũng rất mệt, nhưng anh biết lúc này nhà họ Hoắc chỉ có thể dựa vào một mình anh chống đỡ. Không lâu sau, người của Thành Long phát hiện Hoắc Vân Dương bị đưa đến biệt thự của Sở Dịch. Anh ta trực tiếp dẫn người tới biệt thự, vừa chạy tới biệt thự, Hoắc Vân Dương đã bất tỉnh ngã xuống đất, đầu và mặt bê bết máu.

“Xin lỗi, cậu Hoắc, tôi đến muộn quá.” Sở Dịch cười lấy ra một đống tiền ném cho Hoắc Vân Dương. “Này, đây là tiền thuốc men, tôi vốn không muốn trả, nhưng tôi là người tuân thủ pháp luật. Nguyên tắc bồi thường, bảy trăm triệu đủ để anh chữa trị. “Sở Dịch, anh còn dám nói chuyện như vậy, anh muốn chết?”

Chiến Thành sắc mặt lạnh lùng đi tới bắt lấy Sở Dịch. Nhưng ngay sau đó, rất đông người từ bên ngoài ập vào vây quanh Hoắc Anh Tuấn và Chiến Thành.

“Cậu Hoắc, anh cũng không thể đánh em của tôi!” Sở Văn Khiêm từ bên ngoài đi vào, trên mặt lộ ra vẻ tự mãn.

“Chính là Hoắc Vân Dương gạ gẫm em dâu của tôi trước, hơn nữa ở Kinh đô này, Hoắc Văn Dương nhà các người cũng không ít lần gây tai họa cho phụ nữ, nói đi cũng phải nói lại, hắn ta bị như vậy cũng đáng đời!”

“Hoặc Vân Dương sớm đã hối cải thay đổi để làm người khác, là các người cố tình bố trí đúng không?”

Gương mặt tuấn tú của Hoắc Anh Tuấn trầm xuống.

Xưa nay Sở Văn Khiêm chẳng qua chỉ là một tên hề cười dối trên gạt dưới, còn chưa nói Sở Dịch là kẻ không có mắt nhìn người, nhưng hôm nay khi người nhà họ Hoắc đến đây, mỗi người họ đều lên mặt ức hiếp. “Anh nói chúng tôi cố tình bố trí, anh có bằng chứng không?”

Sở Văn Khiêm cười híp mắt, nói: “Nhưng mọi người đều biết, người nhà họ Hoắc các anh có một loại người chuyên làm việc bất lương, ham mê việc đùa giỡn những phụ nữ đàng hoàng giống như Cậu Hoặc đây, không phải cũng giống nhau sao, cũng thích thưởng thức vợ của người khác, vợ của người ta có thơm không, loại ham mê này xem ra cũng không tốt “Khương Tuyết Nhu từ đầu đến cuối là người phụ nữ của tôi.

Thân hình cao lớn của Hoắc Anh Tuấn từng bước một hướng về phía anh ta, đôi mắt đen tràn đầy u ám, đồng thời một luồng ác khí vô hình từ trên người anh trào ra. Chỉ có vài người thần khí cao quý mới đạt được khí chất đó, loại khí chất này Sở Văn Khiêm đương nhiên không thể thấu hiểu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK