Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 736: Là Nhạc Hạ Thu thay đổi hay do vốn dĩ anh không hiểu rõ cô ta?

Trong lòng Hoắc Anh Tuấn chợt thấy lạnh lẽo.

Nếu như là người khác nói những lời này, anh sẽ không tin nhưng Hiểu Khuê chỉ là đứa bé hơn hai tuổi, tính cách đơn thuần sẽ chẳng bao giờ nói dối, nếu đã nói thì chắc chắn là thật.

Cho tới bây giờ anh chưa từng nghĩ Nhạc Hạ Thu sẽ nói những lời này.

Chẳng lẽ vì trong bữa cơm trước đó, anh khiển trách cô ta nên cô ta đẩy mọi trách nhiệm lên người Hiểu Khuê u?

Một Nhạc Hạ Thu thế này, anh hoàn toàn thấy xa lạ Cho tới nay, Nhạc Hạ Thu trong lòng anh là một cô gái dịu dàng, lương thiện biết quan tâm người khác.

Anh nghĩ rằng tương lai bọn họ có con, chắc chắn Nhạc Hạ Thu sẽ vô cùng kiên nhẫn với đứa trẻ, nhưng hôm nay, sau khi dẫn Hiểu Khuê trở về, anh ý thức được Nhạc Hạ Thu vốn không nhẫn nại với trẻ con.

Điều này cũng không sao, nhưng sao cô ta có thể nói lời tàn nhẫn với một đứa trẻ mồ côi mẹ chứ.

Là Nhạc Hạ Thu thay đổi hay do vốn dĩ anh không hiểu rõ cô ta.

“Hiểu Khuê à, nói cho bác biết, vừa rồi con ngã trong phòng tắm thế nào?” Hoắc Anh Tuấn thấp giọng hỏi.

Hiểu Khuê cắn môi nhỏ, trong mắt ánh lên vẻ sợ sệt.

“Con hãy nói thật, bác thích đứa trẻ thật thà.” Ánh mắt Hoắc Anh Tuấn nghiêm túc.

“Là… con bước ra khỏi bồn tắm, lạnh quá nên muốn dù ôm con, chắc là dì cảm thấy con làm ướt đồ của dì nên đẩy con ngã xuống đất.

Hiểu Khuê nói đến đó thì rơi nước mắt: “Bác đừng trách dì có được không, nếu không dì sẽ càng ghét con hơn, con rất muốn… rất muốn dì Khương, chỉ có dì Khương mới thích con thôi, con không thích nơi này.”

“Được, bác dẫn con đi tìm dì Khương, đừng khóc

Hoắc Anh Tuấn ôm cô bé đi ra ngoài.

“Hiểu Khuê còn đau không, có muốn để bác sĩ xem một chút không?” Nghe tiếng động, Nhạc Hạ Thu lập tức bước tới, trong miệng nói lời lo lắng.

Hoắc Anh Tuấn quay đầu nhìn cô ta, lần đầu tiên khi nhìn gương mặt này, trong lòng anh nổi lên sự nghi ngờ.

Cô ta quan tâm Hiểu Khuê thật à?

Nếu quan tâm, tại sao lại đe dọa một đứa bé?

Nếu quan tâm, chỉ vì sợ quần áo ướt mà lạnh lùng đẩy một đứa bé ngã xuống đất ư?

Hoắc Anh Tuấn bỗng phát hiện bản thân không hiểu cô ta!

Có lẽ dưới lớp da này cất giấu một Nhạc Hạ Thu mà * anh không hiểu.

“Không cần, anh dẫn con bé về biệt thự Hoắc Anh Tuấn xoay người, ôm Hiểu Khuê đi mà không ngoảnh đầu nhìn lại.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, Nhạc Hạ Thu tức giận giậm chân, ánh mắt lúc nãy của Hoắc Anh Tuấn khiến cô ta hơi bất an.

Chẳng lẽ Hiểu Khuê đã nói gì rồi?

Không thể nào, nó vẫn chỉ là một đứa nhỏ, lại vừa mất đi mẹ, đây là lúc phải cẩn thận, từng li từng tí đi lấy lòng người ta.

Hoắc Anh Tuấn lái xe đến thẳng khu biệt thự Hằng Thịnh.

Gõ cửa một lúc lâu mà không ai mở.

Anh lấy điện thoại và bấm số của Khương Tuyết Nhu: “Ở đâu đấy?”

Trả lời anh là tiếng phim.

“Cô đang ở với ai trong rạp phim?” Giọng điệu của Hoắc Anh Tuấn lập tức căng thẳng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK