Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1837

“Khương Kiều Nhân đã ở trong tay Thương Dục Thiên, bị người của Phủ tổng quản giám sát, tôi có thể làm được không?” Lương Duy Ngôn vẻ mặt đoan chính.  “Ngược lại à em, em có quan hệ thân thiết với Lâm Minh Kiều, Tống Dung Đức,  muốn giết Khương Kiều Nhân cũng giống như bóp chết một con kiến. Em hận Khương Kiều Nhân còn muốn cô ấy chết, hiện tại Khương Kiều Nhân đã chết, em nói tôi xem, bước tiếp theo của em có phải là  đối phó vợ chồng Khương Thái Vũ. Chuyện nhà  tang lễ là do em làm đúng không? ”

Khương Thái Vũ và Lạc Tâm Du kinh hãi.

“Lương tổng, anh hãy cứu chúng tôi, chúng tôi bị người ta nhắm vào nhất định sẽ âm thầm giết chúng tôi.” Lạc Tâm Du cầu xin.

“Đừng lo lắng,  con rể nhất định sẽ cứu hai người.” Lương Duy Phong vỗ tay, trước cửa khu phòng bệnh xuất hiện một đám người. “Đây là vệ sĩ được tuyển chọn kỹ càng của tôi. Bọn họ không ai có thể tiếp cận được hai người. ”

“Cảm ơn.” Khương Thái Vũ gật đầu, sau đó ngây người nhìn Khương Tuyết Nhu, “Còn không mau cút đi.”

“Con rể?” Khương Tuyết Nhu cười nhạo “Anh thật là trơ trẽn, nhưng tôi biết anh đang bàn tính chuyện  gì. Chúng ta đi thôi.”

Cô cầm lấy Hoắc Anh Tuấn, trực tiếp rời đi.

Ngôn Minh Hạo cũng lập tức đi theo, “Khương tiểu thư, cô còn muốn tôi ở chỗ này sao?”

“Anh ở lại làm gì ? Lương Duy Phong đã ở đây, anh đừng lo lắng, không phải lúc nào tôi cũng muốn anh ở lại đây. Tôi biết Lương Duy Phong sẽ không để vợ chồng bọn họ rơi vào tay anh.” Khương Tuyết Nhu  vẻ mặt thờ ơ.

“Vậy thì cô…”

“Nhân tiện tôi chỉ muốn khiến bọn họ buồn nôn và đối đầu với Lương Duy Phong một lần.” Khương Tuyết Nhu giải thích. “Tôi biết mục đích rõ ràng của Lương Duy Phong, anh vừa rồi cũng nhìn thấy, anh ta mở miệng mỗi câu đều là con rể, có thể anh ta không có ý định để hai vợ chồng Khương Thái Vũ làm con rối, theo tôi thấy, anh ta hẳn là muốn lấy thân phận con rể Khương Thái Vũ chen chân vào làm chủ Hoắc Thị, có lẽ Khương Thái Vũ sẽ làm chủ tịch, sau đó để anh ta làm tổng giám đốc Hoắc Thị.”

Ngôn Minh Hạo sửng sốt, có cảm giác như vừa ăn phải ruồi. “Công lao của Hoắc Thiếu sau bao nhiêu vất vả, vậy mà lại cho Lương Duy Phong hưởng thành quả?”

“Đừng lo lắng, anh ta sắp làm con rể, vậy tôi chính là con gái Khương Thái Vũ. Anh ta muốn xứng danh, tôi danh chính ngôn thuận tác thành cho anh ta.”

Khương Tuyết Nhu cười lạnh, không biết xấu hổ sao, cô đã bị Lương Duy Phong ép đến bước đường cùng rồi.

“Tiện thể, anh đến đồn cảnh sát đi. Lương Duy Phong nhất định sẽ điều tra ra. Tôi sợ anh ta dội nước bẩn lên đầu tôi. Có lẽ anh ta đã sắp xếp cho băng nhóm tang lễ hãm hại tôi và để hình ảnh của tôi trong lòng của Khương Thái Vũ càng tệ hơn.” Khương Tuyết Nhu bình tĩnh an bài.

Sau khi Ngôn Minh Hạo rời đi, Khương Tuyết Nhu mang theo Hoắc Anh Tuấn lên xe.

Trên đường đi, Hoắc Anh Tuấn không ngừng ủ rũ, “Tuyết Nhu, chồng là ý gì?”

Khương Tuyết Nhu giật mình, không ngờ anh vẫn không ngừng suy nghĩ về chuyện vừa rồi.

Cô một chút cũng không muốn nói, nhưng dù vậy Hoắc Anh Tuấn cũng có thể hỏi người khác, rốt cuộc sẽ biết được một số chuyện.

Suy nghĩ xong, cô dừng xe bên đường, nghiêm túc nói: “Anh Tuấn, quan hệ giữa tôi và người vừa rồi rất phức tạp. Chồng… là nửa kia trên giấy đăng ký kết hôn, có nghĩa là chúng ta đã là vợ chồng.”

“Vợ chồng là như thế nào?” Hoắc Anh Tuấn ngẩn ra, không yên lòng “Người quan trọng hơn tôi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK