Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 398: Tự làm xấu mặt

“Đúng vậy, tôi cũng rất thương hại chị.” Diệp Minh Ngọc vội vàng phụ họa: “Hơn nữa đàn ông sẽ có lúc vì mặt mũi mà cũng không còn biện pháp nào.”

“Đàn ông mặt mũi quả thật rất quan trọng, giống như Sở thiếu gia, thời điểm mới tới Kinh Đô nghe nói anh cùng qua lại với một cô sinh viên nóng bỏng, còn tưởng rằng cô gái đáng thương ấy sẽ được gả vào nhà giàu có, thì ra là tôi suy nghĩ nhiều.

Dừng một chút, Khương Tuyết Nhu mặt đầy trịnh trọng đối với Diệp Minh Ngọc nói: “Em gái, em hôm nay muốn đính hôn, chị chân thành nói cho em một câu, phụ nữ thời gian càng trôi qua thì sẽ càng xấu đi từng ngày, khắp nơi đều là những người phụ nữ xinh đẹp, chỉ có vẻ đẹp bên trong mới là vĩnh hằng không đổi, như vậy thì mới có thể duy trì hôn nhân lâu dài không đổi chân lý”

“Vợ, em nói rất có lý”

Hoắc Anh Tuấn quay đầu đối với chủ tịch Đồng bên cạnh nói: “Điểm này chắc hẳn chủ tịch Đồng đã lĩnh hội đầy đủ, dù sao thì chủ tịch Đồng vĩnh viễn đều thích những thiếu nữ mười tám tuổi trẻ tuổi, nghe nói gần đây ông lại đổi một người mới, Đồng phu nhân cũng biết mình già rồi, chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, thật đáng thương”

Khương Tuyết Nhu bỗng nhiên giả bộ tức giận trừng về phía Sở Văn Khiêm: “Sở thiếu gia, anh cùng chủ tịch Đồng có quan hệ tốt như vậy, sẽ không học theo chủ tịch Đồng đấy chứ, anh cũng không được làm chuyện có lỗi với Minh Ngọc đấy”.

Bị gậy ông đập lưng ông trong buổi lễ đính hôn của chính mình, Sở Văn Khiêm sắc mặt trở nên khó coi cực kỳ, Diệp Minh Ngọc vốn đang đắc ý, bây giờ cũng cảm thấy rất mất mặt.

Vốn dĩ cô còn cho là Sở Văn Khiêm không tệ, nghĩ đến anh ta trước vẫn cùng nữ sinh viên đại học lui tới, cảm thấy thật là đáng ghét.

“Làm sao có thể, tôi đối với Minh Ngọc là vừa gặp đã yêu, tôi sẽ yêu mến cô ấy cả đời” Sở Văn Khiêm miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

“Như vậy sao, nếu nói như vậy Sở thiếu gia lại đơn phương yêu mến cũng thật là quá cực khổ đi, dẫu sao nhìn người phụ nữ mình yêu đối với một người đàn ông khác không sợ chết hy sinh…

“ Khương Tuyết Nhu vội vàng che miệng, “Nhìn tôi, nói cái gì.”

” Khương Tuyết Nhu, cô là cố ý chứ gì” Diệp Minh Ngọc căm tức nói: “Trước kia là tôi mắt bị mù, cứ tưởng gặp được người tốt, Văn Khiêm khắp mọi mặt so với Hoắc Anh Tuấn đều mạnh hơn nhiều”

“Tôi biết.” Khương Tuyết Nhu dùng sức gật đầu: “Nhất là bây giờ Hoắc Phong Lang lên chức, dựa lưng vào nhà họ Hoắc chứ gì. Có ngọn núi lớn này, bằng không cô cũng sẽ coi thường anh ta”

“Cô chở nói bậy bạ…“

Diệp Minh Ngọc thấy Sở Văn Khiêm sắc mặt dần dần trở nên khó coi, cảm thấy hối hận khi mời Khương Tuyết Nhu tới.

Vốn là muốn nhìn cô tới trở thành chuyện cười cho người khác, không nghĩ tới tiện nhân kia miệng lưỡi lại lợi hại như vậy.

Khuôn mặt bị hủy mà vẫn còn phách lối “Được rồi, Minh Ngọc, chúng ta đi thôi, chúng ta còn có nhiều khách quan trọng cần tiếp, loại thân phận thấp kém giống như bọn họ này không xứng để chúng ta trì hoãn thời gian quá dài.” Sở Văn Khiêm cũng lười giả bộ nữa.

“Nói đúng.” Diệp Minh Ngọc kéo tay Sở Văn Khiêm hướng về đám người nhà họ Hoắc kia đi tới.

Nhưng mà trong lòng hai người đều có vướng mắc, cũng không thân mật giống như trước đây.

Nhìn bóng lưng bọn họ, Hoắc Anh Tuấn nhéo chóp mũi Khương Tuyết Nhu một cái: “Không sai, miệng mồm lanh lợi, còn điều tra ra Sở Văn Khiêm qua lại với nữ sinh viên đại học kia, em là làm sao biết được?”

“Minh Kiều có nói với em, cô ấy gần đây biết không ít chuyện từ các phu nhân, tiểu thư của xã hội thượng lưu, cũng nghe được không ít chuyện nhà người ta nháo nhào” Khương Tuyết Nhu cười nói: “Anh còn nói tới em, chủ tịch Đồng bao nuôi phụ nữ bên ngoài anh cũng rõ ràng”

“Những thứ kia đều là tính tình của lão ta, trong lòng anh đều có thể biết”

Hai người dắt tay đi vào trong.

Nếu là ngày xưa với thân phận của Hoắc Anh Tuấn khẳng định sẽ có rất nhiều người bao vây, nhưng hôm nay anh chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng cùng châm biếm của người khác, thậm chí rất nhiều người chỉ Khương Tuyết Nhu xì xào bàn tán.

“Không cần để ý, rất nhanh… Những người này sẽ tới nịnh hót em” Hoắc Anh Tuấn thấp giọng nói.

“Thôi đi, em không thích bị người khác nịnh hót”

Khương Tuyết Nhu bĩu môi một cái, thấy Diệp Gia Thanh đi tới phía cô, ông đau lòng nhìn mặt cô: ” Tuyết Nhu, tại sao con không nói với bố mặt con biến thành như vậy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Hoắc Anh Tuấn, cậu luôn miệng nói muốn kết hôn với con bé, cậu chính là bảo vệ con bé như vậy sao?”

Hoắc Anh Tuấn không hài lòng cau mày.

Diệp Gia Thanh tức giận nói: “Tôi trước cũng không nên bị vài ba lời nói của cậu lừa bịp, tôi phải trực tiếp mang con bé đi “

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK