Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1230

Buổi chiều 3h30, cô lái xe trở về biệt thự của Lương Duy Phong.

Lương Duy Phong vẫn chưa về, dọn dẹp phòng ngủ xong liền bảo Lục Thiên Bảo qua.

Không lâu sau khi Lục Thiên Bảo đến, Lương Duy Phong đã trở lại.

“Thiên Bảo, sao cậu lại ở đây?” Lương Duy Phong kinh ngạc hỏi.

“Ồ, lại đây nói chuyện với Khương tiểu thư. Cô ấy thấy dạo này tôi khá rảnh. Cô ấy nhờ tôi đến Hồng Nhân giúp. Tôi rảnh rỗi quen rồi, không muốn đi.” Lục Thiên Bảo cười nhẹ.

“Quả thực, cậu đi làm từ 9h đến 5h có thể không quen.” Lương Duy Phong hăng hái nói, “Nếu cậu thích tự do, tôi cũng có thể sắp xếp công việc cho cậu. Tôi cần người đi khảo sát một hiệu thuốc nước ngoài. …”

“Như vậy sẽ không được, hai cánh tay trái phải của em là Thiên Bảo và Lương Vũ, em không thể để bọn họ rời xa em.” Khương Tuyết Nhu xuống cầu thang, cắt ngang nụ cười của anh.

“Đúng vậy, anh suy nghĩ chưa thấu đáo.” Nhìn thấy nụ cười của cô, Lương Duy Phong cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, “Hai người nói chuyện, tối nay anh đi nấu cơm.”

Anh xắn tay áo vào bếp.

Khương Tuyết Nhu đi tới chỗ Lục Thiên Bảo, nhìn anh một cái, cố ý hỏi: “cậu nghĩ xem muốn vào vị trí nào?”

Lục Thiên Bảo trầm giọng nói: “Phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ, phòng bếp của chị đều được trang bị camera siêu nhỏ.

Những chỗ khóc em không dám đi.

Nhất định phải có người theo dõi trong bóng tối. em sợ họ sẽ nghi ngờ. Nhưng có lẽ là có ở tất cả các phòng trong ngôi nhà. ”

Khương Tuyết Nhu sửng sốt.

Tuy rằng cô đã nhờ Lục Thiên Bảo qua để kiểm tra, nhưng đó chỉ là đề phòng, thật ra cô không nghĩ ở nhà sẽ có người giám sát, nhưng không ngờ nơi này thật sự rất nhiều người giám sát.

Đây là nhà của Lương Duy Phong, ngoại trừ chính anh ta thì không ai có thể làm được chuyện ấy.

Dường như từ ngày đầu tiên bước vào ngôi nhà này, mọi chuyện của cô đều bị Lương Duy Phong giám sát chặt chẽ.

Cũng may là cô không hấp tấp bật máy tính của Lương Duy Phong lên để điều tra.

sợ quá.

Chờ đã, khi cô ấy đi tắm …

“Không có phòng tắm.” Lục Thiên Bảo vội nói khi nhìn thấy sắc mặt đột nhiên tái nhợt của cô.( thằng cha na8 này bỏ phí của giời)

“…”

Khương Tuyết Nhu nhẹ nhõm vô cùng.

Nếu có phòng tắm, cô thật sự sẽ liều mạng với Lương Duy Phong.

“Những nơi có nhiều thiết bị giám sát nhất là phòng khách, phòng ăn, hành lang và phòng ngủ của chị.” Lục Thiên Bảo lại lên tiếng, “Chắc chị cũng đoán được rồi, không một hành động nào của chị thoát khỏi camera, thậm chí chị làm gì trong phòng ngủ cũng đều  rõ ràng, chẳng trách Lương Duy Phong đã trở lại không lâu sau khi em đến. ”

Khương Tuyết Nhu hít sâu một hơi cố gắng trấn tĩnh lại, dù sao cũng không nên quá luống cuống, “Có phải giấu rất kĩ không? Tôi ở trong phòng ngủ lâu như vậy, cũng chưa từng thấy.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK