Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

Chương 1402

“Cũng đúng, Hoắc Phong Lang đã không còn, nếu bà ấy biết những chuyện này. . . Có thể sẽ không chịu nổi.” Khương Tuyết Nhu cũng là phụ nữ nên hiểu được: “Nếu đổi lại là em thì sẽ có suy nghĩ cùng chết với Sở Minh Khôi, bà ấy trả giá vì Sở Minh Khôi nhiều như vậy, kết quả trở thành một trò cười.”

“Cho nên chuyện này phải giữ bí mật.” Hoắc Anh Tuấn dịu dàng nắm tay cô: “Tuyết Nhu, anh cảm thấy mình may mắn hơn mẹ nhiều, cha anh nói không sai, em thông minh nên ngăn cản anh kết hôn, nếu không thì đến lúc anh năm sáu mươi tuổi lại phát hiện ra sự thật, anh cũng sẽ sụp đổ.”

“Anh đừng hiểu lầm, em không phải ngăn cản anh, lúc đầu em chỉ không muốn Nhạc Hạ Thu đạt được mục đích.” Khương Tuyết Nhu ghét bỏ anh nói: “Em muốn nhìn xem dáng vẻ anh bị cắm sừng sẽ đẹp như thế nào.”

“Đồ xấu xa. . . .”

Hoắc Anh Tuấn chán nản nhéo tay cô, khuôn mặt mang theo sự cô đơn: “Lúc ấy em không ghen chút nào sao.”

“Không hề.” Khương Tuyết Nhu trả lời không chút do dự: “Anh đối xử với em như vậy, anh còn muốn em ghen à, anh chưa tỉnh ngủ hay là anh đánh giá quá cao sức hấp dẫn của mình thế, hoặc là muốn chúng ta tính toán nợ cũ?”

Hoắc Anh Tuấn nghe câu cuối thì hoảng sợ: “Bé cưng, em đừng lôi chuyện cũ ra nói nữa, anh sai rồi, anh không biết tốt xấu, em có thể cho anh thêm một cơ hội đã rất khoan dung với anh rồi, anh không nên không biết tốt xấu.”

Khương Tuyết Nhu không tức giận, nhưng cô cố ý hừ lạnh một tiếng.

“Tuyết Nhu, chúng ta nên quý trọng hiện tại.” Hoắc Anh Tuấn vuốt ve tay của cô.

“Ừm, đúng vậy.” Khương Tuyết Nhu đồng tình gật đầu: “Ít nhất bọn nhỏ còn bình an ở bên cạnh em chính là hạnh phúc lớn nhất.”

Hoắc Anh Tuấn yếu ớt hỏi: “Trong mắt em chỉ có bọn nhỏ thôi sao, vậy anh ơ đâu?”

“Anh?” Khương Tuyết Nhu nhíu mày cười như không cười nhìn anh một cái: “Anh là quà tặng kèm khi mua hai tặng một, không cần cũng được, miễn cưỡng nhận lấy cũng được.”

“. . .”

Hoắc Anh Tuấn chịu đả kích.

Anh là quà tặng kèm?

Chẳng lẽ Hiểu Khê và Hiểu Lãnh mới là quà tặng kèm sao.

Nhưng anh không dám nói, sợ mình sẽ bị ném đi.

“Được rồi, anh là quà tặng kèm, em nhìn xem quà tặng kèm trên đường đều là ly cốc, vậy anh ở bên cạnh em cả đời.” Hoắc Anh Tuấn cười tủm tỉm tự an ủi mình.

Khương Tuyết Nhu nhìn dáng vẻ anh cố gắng vui vẻ thì không tàn nhẫn đả kích anh.

“Tuyết Nhu, em xem chúng ta phải quý trọng hiện tại, tối nay em về nhà họ Hoắc. . . .”

“Anh đưa em về nhà họ Diệp đi.” Khương Tuyết Nhu cắt ngang: “Bây giờ em còn chưa ly hôn, em không thích hợp ở nhà họ Hoắc mỗi ngày, hơn nữa em và anh cũng không phải là vợ chồng.”

Hoắc Anh Tuấn im lặng một hồi mới nói: “Vậy anh và em cùng về nhà họ Diệp.”

“Anh muốn bị cha em đánh gãy chân à.” Khương Tuyết Nhu không hề nghi ngờ về điều này, Diệp Gia Thanh sẽ làm được: “Cha em không thích Lương Duy Phong, nhưng cũng nhìn anh không vừa mắt.”

“Vậy lúc nào. . . Anh mới có thể ngủ với em vào buổi tối.” Hoắc Anh Tuấn vô cùng buồn rầu, giọng điệu tràn đầy oán trách.

Khương Tuyết Nhu đỏ mặt: “Hoắc Anh Tuấn, có phải anh muốn nghỉ việc đúng không, đêm qua chúng ta mới hòa thuận, tối nay anh muốn ngủ với em, em nghĩ tốc độ này không thích hợp với anh, hay là anh đổi người khác. . . .”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK