Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1988

Ngay lập tức ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào anh ấy.

Rốt cuộc ai cũng biết Lâm Minh Kiều và Tống Dung Đức luôn cãi nhau.

Hai người không có gì sai, vừa gặp nhau liền giống như hai quả địa cầu đụng nhau, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.

Nước mắt Tống Dung Đức cứng đờ, hồi lâu mới dừng lại: “Tôi với cô ấy cãi nhau vài câu, cô ấy đột nhiên đau bụng.”

Chung Nghệ Vi sắc mặt chợt lạnh như băng, “Chỉ là cãi nhau vài câu sao, con đã nói cái gì, làm cái gì mà khiến người ta phải sinh non.”

“Con … con hỏi cô ấy có phải tối nay ăn tối với người đàn ông khác không, cô ấy … Cô ấy nói rằng muốn tìm mùa xuân thứ hai …con tức giận nói vòng eo của cô ấy như cái xô … con đem quần áo cô ấy mua tặng cho người khác, sau đó cãi nhau được một lúc thì cô ấy đau bụng.”

Tống Dung Đức cúi đầu, ấp úng nói ra chuyện gì.

Khương Tuyết Nhu rất khó chịu, “Cô ấy tối nay ăn cơm với tôi.”

“Tôi biết là cô nhưng là ba bộ bát đũa, còn có một người …” Tống Dung Đức khó hiểu nói.

“Là tôi.” Nguyễn Nhan vẻ mặt rất lạnh lùng, cô không ngờ tới chỉ vì đi sớm lại khiến Tống Dung Đức nghi ngờ Lâm Minh Kiều, “Hơn nữa, cô ấy là vợ anh, anh nên biết cô ấy là người như thế nào, vợ anh đang mang thai chín tháng mà anh hỏi như vậy, bản thân anh đang chất vấn nhân cách của cô ấy thì bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ tức giận.”

“Đúng vậy, Minh Kiều vất vả lắm mới vì anh mà sinh con, anh còn suốt ngày nghi ngờ này nọ, nếu là tôi chắc sẽ bị anh làm cho tức chết.”

Chung Nghệ Vi khó chịu đến mức tát vào mặt Tống Dung Đức một cái tát, “Mẹ đã nói gì với con rồi? Hai người kết hôn, cô ấy mang thai, kết quả thì sao. Con còn mặt mũi nói eo của cô ấy như cái xô, cô ấy vì ai mà trở thành cái xô, là vì con. Cô ấy muốn mua một chiếc váy đẹp, con thì lấy quần áo của cô ấy làm quà tặng cho người khác, con là đàn ông sao, tại sao mẹ lại sinh ra con, một người như thế này.”

“Mẹ, con xin lỗi … con không nghĩ…”

Tống Dung Đức bị mắng te tua.

Anh không muốn như thế này, và ngay cả khi nhìn lại, anh cũng không thể tin rằng mình đã làm ra chuyện như vậy.

“Anh không muốn, nhưng anh cũng đã làm rồi, còn nói nữa.” Lâm Thanh Phương cũng nhíu mày, “ Tống Dung Đức, tôi tưởng rằng sau khi trải qua chuyện chú của anh, tôi tưởng rằng anh có thể trưởng thành hơn, nhưng không ngờ…

Tống Dung Đức liền cúi đầu càng thêm sâu xuống.

Anh không hiểu, tại sao mỗi lần đối mặt với Lâm Minh Kiều, anh luôn nói ra những lời khó nghe, thậm chí còn làm ra những chuyện quá đáng.

Anh ấy không muốn điều này.

Chung Nghệ Vi thở dài.

Dù là con ruột của mình, đánh đập thì cũng đánh rồi, mắng mỏ thì cũng mắng rồi, thậm chí còn đuổi ra khỏi nhà nhưng vẫn như thế này đây.

Bà thực sự không biết nên làm thế nào cho phải, ” Con xin lỗi chúng ta có ích lợi gì? Con nên xin lỗi Minh Kiều, cha mẹ cô ấy, xin lỗi vì đã tổn thương con cô ấy. Tốt hơn hết con nên cầu nguyện đứa trẻ được sinh ra bình an. Con hãy tự suy nghĩ đi, lúc đầu hai đứa đến với nhau là vì đứa bé, để không ảnh hưởng đến thanh danh của Tống gia nên bất đắc dĩ mới kết hôn, bây giờ đứa nhỏ đã sinh ra, mẹ thấy Minh Kiều sẽ không còn muốn tiếp tục sống với con nữa.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK