Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 825: Mãi mãi không nói ra

“Nếu như không phải cô có tác dụng với tôi, người phụ nữ giống như cô bên trong một kiểu bên ngoài một kiểu tôi đã vứt bỏ từ sớm rồi” Vẻ mặt Quý Tử Uyên âm u cảnh cáo: “Sau này yên phận lại cho tôi, ngậm chặt cái miệng lại, nếu không cả đời này cũng đừng nghĩ đến việc nhận phim diễn nữa”

Gương mặt trắng bệch của Thang Nhược Lan thành thật gật đầu.

Lần trước cô ta bị Khương Tuyết Nhu làm cho danh tiếng đều bị phá huỷ hết, mấy tháng này ngoại trừ nhận gameshow, vẫn luôn không nhận được vai diễn mới, cô ta mong đợi nhìn Quý Tử Uyên.

“Tử Uyên, tôi có một câu… không biết nên nói hay không nên nói..”

Cô ta ấp a ấp úng mở miệng.

“Nếu đã thấy không nên nói thì câm miệng” Quý Tử Uyên mắng.

“Không phải, tôi là cảm thấy nghỉ ngờ” Thang Nhược Lan cần răng, nhất định phải nói hết câu này: “Trước kia cậu Hoắc làm tổn thương.

Khương Tuyết Nhu tàn nhãn bao nhiêu, vừa giam lỏng vừa không còn con, còn khiến người ta vào bệnh viện tâm thần, nếu như tôi là một người phụ nữ, vốn dĩ là sẽ không tha thứ cho anh ta, sao bây giờ đột nhiên… lại tốt với anh ta rồi, trong lòng cô ấy không vướng mắc sao?”

“Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?” Đôi mắt của Quý Tử Uyên híp lại.

Thang Nhược Lan lại càng hoảng sợ: “Tôi là sợ Khương Tuyết Nhu bây giờ là muốn báo thù cậu Hoäc, đây chỉ là trực giác của một người phụ nữ, tôi không có ý cố tình hãm hại cô ấy, tôi chỉ sợ đến lúc đo cậu Hoäc bị vùi vào hố quá sâu, chịu tổn thương”

“Đi gọi món đi” Con mắt lạnh lùng của Quý Tử Uyên đảo qua một cái.

“Được được” Thang Nhược Lan gật đầu, vội vàng chạy ra ngoài gọi người phục vụ.

Quý Tử Uyên hít một hơi thuốc, Thang Nhược Lan vừa nói, anh ta cũng phát hiện ra chuyện này rất kỳ lạ.

Chín giờ tối.

Một chiếc xe thể thao đỗ tại bãi đỗ xe của khu biệt thự Hảng Thịnh.

Khương Tuyết Nhu cởi dây an toàn ra đang muốn xuống xe, thì Hoäc Anh Tuấn đột nhiên đưa tay ra giữ lấy cô, yết hầu khẽ nhúc nhích, không biết nên nói cái gì mới phải.

‘Vốn dĩ đi ăn rất vui vẻ, sau đó bị Thang Nhược Lan quấy rối xong, cả hai người đều im lặng.

“Tuyết Nhu, xin lỗi..” Hoäc Anh Tuấn thật sự rất hối hận, nếu như biết trước sau này sẽ yêu cô, thì lúc đó anh tuyệt đối sẽ không độc ác như thế: “Em bây giờ còn hận anh không?”

“Nói không hận là không có khả năng”

Mắt Khương Tuyết Nhu run rẩy, trong mắt toát ra một chút chua xót: “Mấy năm này, ở nước ngoài thường nhớ đến hai đứa con, hận đến nỗi muốn cản thịt của anh, về nước ôm trong lòng một loại suy nghĩ không muốn anh sống tốt, nhưng lúc anh ép tôi ly hôn, có lẽ phát hiện ra bản thân mình không có sức chống lại với các người, bây giờ anh lại chạy đến đây theo đuổi tôi, tôi vừa mâu thuẫn vừa lo lắng không yên, có lúc nghĩ muốn ở bên anh một lần nữa, nhưng có lúc lại rất sợ hãi..”

Cô còn chưa nói hết câu, Hoắc Anh Tuấn đã dùng sức kéo cô vào trong lòng, ôm chặt lấy: “Sau này sẽ không thế nữa, em tin anh, anh sế không tổn thương em một lần nữa, trước kia là anh không tốt, Tuyết Nhu, tương lai chúng ta lại sinh một cặp sinh đôi được không?”

Con mắt Khương Tuyết Nhu co lại cười, giọng nói bất lực: “Anh cho rằng thai song sinh dễ dàng sinh ra như thế sao”

“Vậy chúng ta sinh hai đứa, con gái chúng ta sinh ra nhất định sẽ đáng yêu giống như Hiểu Khuê” Câu nói vừa nói ra, không biết như thế nào, Hoắc Anh Tuấn đột nhiên muốn có một đứa con thuộc về hai người.

“Hiểu Khuê…”

Trong lòng Khương Tuyết Nhu thầm cảm thấy buồn cười, Hiểu Khuê vốn dĩ chính là con gái anh mà.

Hoäc Anh Tuấn trực tiếp ăn hết cả nồi nhỏ, trước kia anh còn xoi mói bắt bẻ cô qua loa rang cơm trứng cho anh, bây giờ không bắt bẻ nữa, có ăn là tốt rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK