Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 725: Em về trước đi

 

Trái tim mới bình tĩnh của Nhạc Hạ Thu lại run lên, trông cô ta làm gì giống một nhân viên chứ.

 

“Không phải, cô ấy là vợ sắp cưới của bác.” Hoắc Anh.

 

Tuấn giải thích.

 

“Cháu chào thím” Hiểu Khuê lập tức ngọt ngào gọi.

 

“Này” Nhạc Hạ Thu cười nhạt: “Anh Tuấn, không ngờ anh lại thích trẻ con như vậy. Xem ra chúng ta phải sớm sinh một đứa mới được.”

 

“Ừ” Hoäc Anh Tuấn nhàn nhạt đáp: “Có lẽ là bởi vì đứa nhỏ này rất giống anh.”

 

“Không sao, đứa trẻ sau này của chúng ta sẽ giống anh hơn” Nhạc Hạ Thu che môi, cười ngọt ngào.

 

Hiểu Khuê cụp mắt xuống, lộ ra một tia thất vọng, năm chặt tay áo của Hoắc Anh Tuấn: “Bác à, sau này bác có con rồi thì sẽ không thương Hiểu Khuê nữa sao?”

 

Đôi mắt đen láy đầy vẻ sợ hãi và mất mát, cộng thêm.

 

khuôn mặt nhỏ nhắn và miếng băng gạc trắng bệch trên trán của cô bé.

 

Hoắc Anh Tuấn giật mình không thể giải thích được, lầm bẩm: “Sẽ không đâu, cho dù sau này có con, bác cũng sẽ rất thích Hiểu Khuê.

 

“Cảm ơn bác” Hiểu Khuê hôn lên má anh.

 

Vẻ mặt Nhạc Hạ Thu cứng đờ, mặc dù Hiểu Khuê mới hơn hai tuổi, nhưng vô thức cô ta rất ghét đứa bé này.

 

Hơn nữa, Hoäắc Anh Tuấn rất dịu dàng với cô bé, trước đây anh chưa từng đối xử như vậy với cô ta “Anh Tuấn, hôm nay chúng ta…”

 

“Bác ơi, đây có phải là cơm của bác không?” Đột nhiên, Hiểu Khuê lên tiếng.

 

“Phải” Hoäc Anh Tuấn nhìn dáng vẻ mong đợi của cô bé, nhướng mày: “Con đói rồi à, muốn ăn không?

 

“Vâng vâng” Hiểu Khuê cầm thìa bắt đầu ăn, cắn vài miếng, cau mày nói: “Oa, khó ăn quá, không ngon bằng của mẹ nấu gì cả”

 

Mặt mũi của Nhạc Hạ Thu gần như nhăn nhúm lại vì tức giận, ăn đồ ăn của cô ta xong lại còn nói không ngon.

 

Hoắc Anh Tuấn không thèm để ý, dùng sao anh cũng có cảm giác giống với Hiểu Khuê, thật ra anh cũng cảm thấy không ngon: “Mẹ con nấu ngon lắm à?”

 

“Vâng, đúng ạ, sườn xào chua ngọt, thịt heo kho, tôm chiên và khoai tây bào sợi của mẹ con siêu ngon”

 

Không hiểu sao, Hoắc Anh Tuấn đột nhiên nghĩ đến món tôm chiên dầu của Khương Tuyết Nhụ, tuy chỉ ăn một lần nhưng anh vẫn nhớ mãi hương vị.

 

Anh chắc chắn rằng Hiểu Khuê cũng sẽ thích nó.

 

“Ôi, đột nhiên nhớ cơm mẹ nấu quá” Đôi mắt Hiểu Khuê bỗng đỏ hoe, nước mắt rơi thành từng giọt.

 

Hoắc Anh Tuấn cảm thấy trong lòng nhói đau, nhớ tới hôm qua Hoắc Nhã Lam nói răng mẹ của cô bé này đã chết vì bệnh ung thư.

 

“Cháu đừng khóc nữa, nếu cháu muốn ăn sườn xào chua ngọt, chú sẽ tìm người làm cho cháu”

 

“Nhưng con rất nhớ mẹ, thật sự rất nhớ.” Hiểu Khuê càng khóc càng khó chịu Lần đầu tiên Hoäc Anh Tuấn ở với một đứa trẻ đang khóc, cảm thấy vô cùng bối rối Anh chỉ có thể nhìn Nhạc Hạ Thu cầu cứu.

 

Nhưng Nhạc Hạ Thu cũng chưa bao giờ tiếp xúc với trẻ con, hơn nữa trong lòng cô ta rất ghét Hiểu Khuê.

 

Chần chừ mãi, chỉ có thể châm chậm nói: “Hay là anh đưa cô bé đi tìm mẹ, trẻ con luôn muốn được gần gũi với mẹ”

 

Cô ta cho rằng đây là đứa con bên ngoài của Hoắc Phong Lang, nhưng thân phận của mẹ đứa trẻ không tiện công khai nên nhà họ Hoắc đã đem đứa bé về, cắt đứt liên lạc, không cho hai mẹ con gặp nhau.

 

Nhưng cô ta không biết rằng sau khi nghe xong lời này, Hiểu Khuê càng khóc to hơn.

 

Hoắc Anh Tuấn khó chịu trừng mắt nhìn Nhạc Hạ Thu, tức giận nói: “Mẹ cô bé đã qua đời rồi!”

 

Nhạc Hạ Thu bị mắng cũng đỏ cả mắt: “Làm sao em biết được…”

 

Nhưng Hoäc Anh Tuấn chỉ nghe thấy tiếng khóc của Hiểu Khuê, không có thời gian quan tâm đến cô ta.

 

“Em về trước đi” Anh ôm Hiểu Khuê đi vào phòng bếp của.

 

công ty.

 

Nhạc Hạ Thu bị bỏ lại, tức giận giậm chân.

 

Đứa trẻ thối từ đâu đến, đáng ghét quá

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK