Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1591

Quý Tử Uyên ngồi lên xe, tài xế hỏi: “Cậu Quý, trở về thành phố sao?”

“Tạm thời không quay về, tìm một chỗ ăn cơm trước.” Quý Tử Uyên nhắm hai mắt lại.

Tài xế đưa anh đến một nhà hàng, anh vừa ăn cơm xong thì Đỗ Tuyên gọi điện thoại tới: “Anh đang làm gì vậy?”

“Ăn cơm, có việc gì à?” Quý Tử Uyên lạnh nhạt hỏi.

“Chuyện lớn, vừa rồi đạo diễn Khâu gọi điện thoại cho tôi.” Đỗ Tuyên khó xử nói: “Ông ấy hỏi có thể để Nguyễn Nhan diễn nữ chính hay không, ông ta nói chỉ cần chúng ta đồng ý, sang năm ông ấy bằng lòng quay một bộ phim cho Phàm Ngu, đến lúc đó chúng ta có thể chọn diễn viên.”

Quý Tử Uyên nhướng mày, nhưng nhanh chóng hiểu được.

Nếu anh là đạo diễn Khâu thì cũng sẽ làm như vậy.

Nguyễn Nhan dùng diễn xuất chứng minh một người có đẹp thế nào cũng có thể hoàn toàn xấu xa.

Nếu bộ phim cứ tiếp tục quay thì diễn xuất của Thang Nhược Lan sẽ bị đè bẹp, thậm chí nhan sắc cũng bị nghiền ép mạnh mẽ.

Sau khi bộ phim công chiếu, chắc chắn người ta sẽ chỉ trích nữ chính, đạo diễn Khâu không muốn nhìn thấy điều này.

Cho nên hoặc là phải đổi Nguyễn Nhan, nhưng đạo diễn Khâu yêu quý diễn viên có tài, nhất định sẽ không nỡ.

Vậy ông ta chỉ có thể nghĩ cách đổi Thang Nhược Lan.

Đỗ Tuyên ho khan một cái: “Đạo diễn Khâu nói nếu Nguyễn Nhan diễn nữ chính bộ phim này thì chắc chắn có thể nhận giải thưởng lớn quốc tế, ông ta bằng lòng sang năm sẽ quay một bộ phim thích hợp với diễn xuất của Thang Nhược Lan.”

“Cho dù nói thế nào, Thang Nhược Lan cũng là vợ sắp cưới của tôi, đoàn phim đã khai máy, nói đổi là đổi được, mặt mũi của tôi để đâu.”  Quý Tử Uyên nói thật, dù anh chán ghét Thang Nhược Lan ra sao nhưng Thang Nhược Lan cũng là mặt mũi của anh.

“Vậy cô ta ở lại. . . Cũng sẽ bị Nguyễn Nhan đè bẹp.” Đỗ Tuyên ho nhẹ một tiếng nói: “Đạo diễn Khâu nói nếu tiếp tục quay bộ phim này, nữ chính Thang Nhược Lan sẽ trở thành nữ số hai làm nền, đến lúc đó người ngoài nói rất khó nghe, ông ta không thể khống chế chuyện này.”

“Anh cũng cho rằng như vậy?” Khuôn mặt tuấn tú của Quý Tử Uyên không có biểu cảm gì.

“Đạo diễn Khâu nói, sáng hôm nay anh cũng ở đó.”

Đỗ Tuyên nói nhỏ: “Chúng ta thông báo với bên ngoài rằng Thang Nhược Lan muốn kết hôn, tạm thời không có thời gian, năm nay cô ta muốn ra nước ngoài, cho cô ta tham gia mấy chương trình giải trí, anh nghĩ xem nếu Nguyễn Nhan nổi tiếng thì có thể trở thành gà đẻ trứng vàng cho công ty, không ngờ lúc trước tôi tùy tiện ký hợp đồng với cô nàng này lại may mắn như vậy, mấy năm trước cô ấy thất tình một trận thì diễn xuất đột nhiên tăng vượt bậc.”

“Cô ấy thất tình, diễn xuất mới đột nhiên tăng vượt bậc?” Quý Tử Uyên mím môi, đột nhiên nhớ tới vừa rồi ánh mắt của Nguyễn Nhan đầy oán hận, tuyệt vọng, đau khổ.

Bởi vì cô từng bị tổn thương như thế sao.

Cô cứ quan tâm Bùi Mạc Thần như vậy?

Đỗ Tuyên nói: “Quả nhiên, diễn viên giỏi phải từng trải qua mới có thể mài giũa diễn xuất tốt, đúng rồi, nếu anh không nói lời nào, vậy tôi sẽ. . . Nói Thang Nhược Lan trở về, tôi nói đây là ý của anh nhé?”

“Anh đẩy hết trách nhiệm lên người tôi nhỉ.” Quý Tử Uyên châm chọc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK