Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1903

“Hả?” Tần Di không ngờ Hoắc Anh Tuấn lại lãnh nhạt như vậy, cả người choáng váng.

Nhưng chưa kịp nói gì, Hoắc Anh Tuấn đã cúp điện thoại.

Cô chết lặng.

Hoắc Thiếu thật sự không Có tình cảm với Khương tiểu thư sao?

Khi Khương Tuyết Nhu kéo hành lý trở lại cửa biệt thự Diệp gia, vừa vặn nghe thấy bên trong có tiếng đồ vật đập phá.

“Hoắc Anh Tuấn này muốn gì, lúc trước mặt dày mày dạn nói theo đuổi

con gái tôi. Bây giờ lợi dụng chứng mất trí nhớ để bỏ rơi con gái tôi, anh ta không coi con gái tôi ra gì cả.”

Diệp Gia Thanh trong lòng mất bình tĩnh, “Tôi đã bảo con bé không được qua lại với Hoắc Anh Tuấn. Thà ở nhà làm bà già cả đời còn hơn bị anh ta làm cho đau lòng hết lần này đến lần khác.”

Quản gia thở dài, ” Về phương diện chuyện tình cảm thì tiểu thư không may mắn một chút .”

Khương Tuyết Nhu cổ họng lại đau gõ cửa.

Khi Diệp Gia Thanh nhìn thấy cô, sắc mặt cứng đờ, nở nụ cười chào hỏi cô, “Tuyết Nhu, con đã về rồi, sao không nói cho cha biết. Con  cũng mang hành lý về rồi. Được rồi, con về là tốt rồi, cha sống ở đây có một mình và khá nhàm chán.”

Ông ấy không nhắc đến Hoắc Anh Tuấn và Mạnh Tử Hàm, nhưng Khương Tuyết Nhu lại cảm thấy ấm ức.

Cô biết Diệp Gia Thanh sợ cô xấu hổ mà buồn.

“Cha, con đã nghe lời cha nói rồi. Thực ra mấy ngày trước con đã nói với Hoắc Anh Tuấn. Anh ấy có thể thử qua lại với những người phụ nữ khác. Anh ấy không nhớ con, cũng không nhất định nhớ quá khứ, con không cần phải giữ anh ấy bên cạnh con vì con của con. ”

Khương Tuyết Nhu giả vờ yên tâm nói: “Còn nữa … bây giờ con không thích Hoắc Anh Tuấn.”

“Tuyết Nhu, con…” Diệp Gia Thanh thở dài, “con còn nói hộ cho anh ta, con không biết con người của anh ta sao? Quên đi, đừng nói nữa, con ở lại Hoắc gia sẽ có người nói này nói kia với lại trên thế giới không phải không có những đàn ông khác. ”

“Cảm ơn cha đã hiểu con.” Khương Tuyết Nhu cười nắm lấy cánh tay ông ấy.

Diệp Gia Thanh vỗ vỗ mu bàn tay của cô, “Có điều là cha nghĩ gần đây con cũng khá rảnh rỗi, có thể đến công ty giúp cha. Dù sao việc của gia đình cũng là của con. Cha cũng lớn rồi, cho nên con phải giúp cha dần dần. ”

Khương Tuyết Nhu nhíu mày, “Cha hiện tại con không thể đến công ty giúp cha. Khương Kiều Nhân đã chết, Khương Tụng có lẽ hận con đến tận xương tủy, bà ấy sẽ không từ bỏ, nếu con đến công ty của cha, bà ấy sẽ lại gây khó dễ cho công ty của cha. Đặc biệt là cha hiện đang mở rộng kho vận quốc tế. Bà ấy có thế mạnh về đối ngoại, có thể phá vỡ hoạt động kinh doanh nước ngoài của cha chỉ với một câu nói, cho nên con không thể đến đó. ”

“Làm sao bây giờ mẹ con lại thành ra thế này.”

Diệp Gia Thanh lộ vẻ thất vọng và u sầu, “Thậm chí ngay cả con gái ruột của mình còn không thể nhận ra và còn giúp kẻ thù đối phó với con. Chao ôi, cha sẽ tìm cơ hội gặp bà ấy để nói chuyện rõ ràng.”

“Ôi, toàn bộ đầu óc của bà ấy đã bị vợ chồng Khương Thái Vũ tẩy não rồi.” Khương Tuyết Nhu cười nhẹ, “Cha không biết, bà ấy đã đưa 50% cổ phần của Hoắc Thị cho Khương Thái Vũ rồi. Bây giờ mẹ là kẻ thù.”

Nói đến vấn đề này, Khương Tuyết Nhu tức giận muốn ói ra máu.

Lúc trước hai vợ chồng Khương Thái Vũ đã làm hại bà và con thê thảm như thế nào, mẹ thì lại giúp những người đó hết lần này đến lần khác, con bây giờ thực sự hận Khương Tụng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK