Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1691

“Tôi hỏi cô, có phải cô đã gọi điện cho Đỗ Quyên, Nguyễn Bân, nói cho bọn họ địa chỉ khu nội trú Nguyễn Nhan đang điều trị đúng không?.” Quý Tử Uyên đi thẳng vào vấn đề, lạnh lùng hỏi.

“Đỗ Quyên và Nguyễn Bân là ai vậy?” Thang Nhược Lan trong lòng rất hồi hộp nhưng lại giả vờ như không biết gì.

Nhưng vừa dứt giọng, cô đã bị Quý Tử Uyên bóp cổ.

Cô cảm thấy gần như nghẹt thở tại chỗ, “Quý … Quý ….”

Quý Tử Uyên đêm nay có nhiều điều khiến anh  nghẹn ngào, rất tức giận.

Lúc này, có vẻ như cuối cùng anh cũng tìm được chỗ để trút giận.

Anh từ trước đến nay là người không bao giờ dễ bộc lộ cảm xúc, nhưng lúc này, một đôi mắt lại tràn ngập sự lạnh lùng, tức giận.

Lúc trước những người phụ nữ mà anh ấy chơi qua đường có chút mưu đồ, anh ấy đều biết nhưng cũng lười đi vạch trần điều đó, chỉ cần không ảnh hưởng đến đại cục là được. Nhưng là Thang Nhược Lan này ỷ lại sắp kết hôn với anh, cho dù anh đã cảnh cáo bao nhiêu lần rồi mà vẫn ba lần bảy lượt khiêu chiến đến ranh giới cuối cùng của anh.

Nguyễn Nhan không có chứng cớ, nhưng anh ấy không phải là kẻ ngu ngốc.

Gương mặt xinh đẹp của Thang Nhược Lan đỏ bừng rồi dần dần chuyển sang màu tím tái, cô cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng và dường như sắp nghẹt thở, Quý Tử Uyên cuối cùng cũng đã hất cô ra.

Cô hít một hơi vào trong tuyệt vọng, như thể cô đang đi trên bờ vực của sự sống và cái chết.

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông vô cảm trước mặt, trong tiềm thức có một chút hoảng sợ.

“Tôi… tôi không có làm.” Nước mắt Thang Nhược Lan rơi xuống sột soạt, kết hợp với vẻ mặt sợ hãi kia, trông vô cùng đáng thương, “Tôi không có hại Nguyễn Nhan.”

“Thang Nhược Lan, cô thật là đạo đức giả.” Quý Tử Uyên càng nhìn càng chán ghét, “Cô có biết tôi ghét nhất cái gì không, đó là dám làm mà không dám thừa nhận, còn tỏ vẻ là mình bị oan.”

Về điểm này, Nguyễn Nhan không giống với cô.

Cô ấy xấu, cô ấy hung ác, cô ấy xảo quyệt, tất cả đều trắng trợn, không cần phải che giấu.

Mặc dù đôi khi cô ấy khiến cho anh phải tức giận, nghiến răng nghiến lợi nhưng không đến mức làm cho anh ấy ghét vì sự ác độc.

“Tôi không có, nếu tôi làm như vậy, tôi sẽ thừa nhận.” Thang Nhược Lan dõng dạc đáp lại, chuyện đó cô không có tự mình ra tay, mà đây là điện thoại công cộng có thẻ dùng một lần, căn bản là không thể điều tra ra được.

“Cô cho rằng chỉ cần cô không thừa nhận, thì tôi sẽ không làm gì được cô đúng không.” Giọng điệu sắc bén của Quý Tử Uyên đâm thẳng vào suy nghĩ của cô một cách không thương tiếc.

“Tử Uyên, anh không thể đối xử với tôi như vậy.” Thang Nhược Lan nghẹn ngào khóc, “Anh muốn ở bên Nguyễn Nhan, tôi không có phản đối, tôi đã sớm quyết định nhắm mắt cho qua, tôi cũng hiểu được có thể kết hôn với anh đó là phúc của tôi, tôi chưa bao giờ dám đòi hỏi sẽ quản lý anh, anh cũng không thể vu khống tôi như vậy. “

“Thật tiếc khi cô không nhận ra đó là một điều may mắn.”

Quý Tử Uyên giễu cợt, “Ngược lại là mấy năm nay tôi đã nuôi tham vọng của cô, gần đây nghe nói bằng hữu của cô ở Thanh Đồng đã bí mật trở về, cô và cô ta còn rất thân nhau, còn đi hội quán của Triệu Vệ Bách.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK