Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1316

Khương Tuyết Nhu nhíu mày, mặc dù anh nói có lý: Nhưng mà. . . .”

Đừng nhưng mà nữa, anh nói cho em biết nếu đêm nay em đi thì cô nhóc Hiểu Khê chắc chắn sẽ khóc, mà em là mẹ của bọn trẻ, em không thể ném bọn trẻ cho anh mà không quan tâm được.” Hoắc Anh Tuấn không khách sáo cắt ngang.

Khương Tuyết Nhu rầu rĩ: Tôi không quan tâm bọn trẻ lúc nào.”

Vậy anh hỏi em, em không ăn cơm với bọn trẻ bao lâu rồi, không kể chuyện cho bọn trẻ bao lâu rồi, không ngủ với bọn trẻ bao lâu rồi?” Hoắc Anh Tuấn hỏi.

. . .”

Khương Tuyết Nhu không nói chuyện, anh hỏi làm cho mặt cô nóng bừng.

Hoắc Anh Tuấn lại nghiêm túc nói: “Tuyết Nhu, anh có mấy lời muốn nói sớm với em, em nói em muốn điều tra nguyên nhân cái chết của Lục Thanh Minh cho nên mạo hiểm ở lại bên cạnh Lương Duy Phong, vậy em có nghĩ nếu Lương Duy Phong phát hiện sự thật thì sẽ làm gì em không, em có nghĩ cho hai đứa bé không, có phải em cảm thấy bọn trẻ đã nhận người cha này, cho dù em không còn thì sẽ có người chăm sóc cho bọn trẻ đúng không.”

Khương Tuyết Nhu không khỏi cắn môi, không thể không thừa nhận bởi vì có Hoắc Anh Tuấn, cho nên cô không hề lo lắng trước sau mà làm rất nhiều chuyện, thậm chí đôi khi cô không sợ nguy hiểm đến bản thân. Quả nhiên… ”

Hoắc Anh Tuấn nhìn vẻ mặt của cô thì biết: Tuyết Nhu, em coi trọng anh quá rồi, nếu có một ngày em không còn hoặc là em xảy ra chuyện, anh đã mất đi trái tim của mình thì còn có tâm trạng chăm sóc cho bọn trẻ à.”

Hoắc Anh Tuấn, không phải anh rất vui vẻ vì có con à, nếu anh đã có con thì nên quý trọng, cố gắng làm tròn trách nhiệm của mình.” Khương Tuyết Nhu bất đắc dĩ nói.

Anh rất vui vì có con, nhưng bởi vì là em đã sinh con.”

Hoắc Anh Tuấn nói nghiêm túc: Bởi vì yêu ai yêu cả đường đi lối về, nếu em không còn thì có lẽ mỗi ngày anh sẽ uống rượu giải sầu, sống mơ mơ màng màng, đừng nói kiếm tiền nuôi con, anh còn không muốn tỉnh táo, em nói anh chăm sóc con thế nào.”

Anh. . . .”

Khương Tuyết Nhu tức giận, trái tim có cảm giác không nói nên lời.

Tuyết Nhu, anh muốn nhắc nhở em, em có thể điều tra sự thật, nhưng quan trọng nhất là yêu quý tính mạng của mình.”

Hoắc Anh Tuấn nghiêm mặt nói: Lục Thanh Minh chết, em có trách nhiệm, nhưng đừng gánh hết lên người mình, nói cho cùng anh ta không biết rõ người ta mới làm việc cho một tên ma quỷ, hơn nữa, em đặt chuyện của Lục Thanh Minh đứng thứ nhất, nếu Hiểu Khê và Hiểu Lãnh biết được thì sẽ đau lòng thế nào chứ.”

Được rồi, anh đừng nói nữa, sau này tôi sẽ đặt con ở vị trí thứ nhất, yên tâm, tôi để con ở đây chỉ là tạm thời, sau khi Lương Duy Phong ngồi tù thì tôi sẽ đón bọn nhỏ về.”

Anh nói làm cho Khương Tuyết Nhu ngày càng xấu hổ.

Cô cảm giác mình giống như mẹ cặn bã.

Vậy là tốt rồi.” Hoắc Anh Tuấn gật đầu, anh dừng một chút lại nghiêm túc bổ sung: Đừng quên, đến lúc đó em cũng mang anh theo.”

. . .”

Khương Tuyết Nhu im lặng trừng mắt liếc anh một cái.

Em đưa quần áo cho anh.” Hoắc Anh Tuấn cầm quần áo của cô.

Khương Tuyết Nhu phản ứng lại thì mới nhớ đồ lót của mình cũng nằm trong đó.

Mặt cô đỏ lên, vội vàng nói: Được rồi, tôi tự phơi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK