Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 763: Gia đình nhà họ Tống

 

“Được, tôi cho cô mười triệu, tôi cho cô tiền vàng bạc, giữ lại chờ sau này dùng”

 

Tống Dung Đức níu một cái chân cô lại, hung hăng đem cô kéo tới, lúc đang muốn động thủ, điện thoại anh ta vang lên.

 

Lâm Minh Kiều nhân cơ hội vội vàng đạp trên mặt anh ta một cước, sau đó chạy nhanh như làn khói.

 

“Cô đứng lại cho tôi”

 

Tống Dung Đức đuổi theo, nhưng điện thoại cứ vang lên liên hồi, anh ta phiền não nhận máy: “Có chuyện gì mau nói, lão tử đang làm việc”

 

“Oh, Cậu Tống còn chưa có làm xong à? Đêm không đủ đàn bà, ban ngày cũng phải đi tìm tiếp?” Giọng nói lạnh như băng cùng nhạo.

 

báng vang lên.

 

Tống Dung Đức nhìn trên màn hình điện thoại một cái “Tống Như Nguyệt bị dọa sợ cả người run run một cái: “Chị, em không biết là chị”

 

“Được rồi, chị lười nghe em nói nhảm, chạy trở về nhanh lên một chút, ông nội tìm em” Tống Như Nguyệt giọng lạnh như băng nói.

 

Tống Dung Đức muốn khóc: “Chị, tối hôm qua là…

 

“Ông nội rất tức giận” Tống Như Nguyệt nhắc nhở.

 

Tống Dung Đức run run: “Em sẽ trở lại”

 

“Em tự thu xếp ổn thỏa đi” Tống Như Nguyệt cúp máy.

 

Tống Dung Đức khóc không ra nước mắt, anh ta lần này thật là bị Lâm Minh Kiều hại chết.

 

tiếng sau.

 

Tống Dung Đức đi vào biệt thự nhà họ Tống.

 

Mới vừa vào cửa, nhìn đến trong đại sảnh chỉ có ông cụ Tống, hai vợ chồng Tống Vương Quý, Tống Như Nguyệt và Tống Dung Thần ở đó, trong lòng anh ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Khá tốt khá tốt, những người chú bác, thím dì kia không có ở đây, nếu không làm một trận thẩm vấn như trên công đường, thì sẽ khiến anh ta chết mắt.

 

“Anh ba, anh trở. ¡” Em trai Tống Dung Thần cười híp mắt nhạo.

 

báng: “Có muốn em làm mấy ly rượu thuốc bồi bổ cho anh hay không?

 

Em sợ tối hôm qua anh bị người ta móc rỗng người”

 

“Tống Dung Đức hung ác trợn mắt nhìn anh ta một cái, chân chó vội vàng tiến tới chỗ ông cụ Tống rót nước: “Ông nghe con giải thích, ngày hôm qua con là bị người khác hãm hại.

 

“Quỳ xuống” Ông cụ Tống uy nghiêm phất phất nắp trà, lên tiếng.

 

Tống Dung Đức: “…”

 

Bố TốngVương Quý cảnh cáo nị con quỳ xuống đi”

 

Tống Dung Đức chỉ đàng hoàng “Ùm” quy xuống đất.

 

‘Ông nội kêu con quỳ xuống thì Ông cụ Tống đem ly trà lần nữa để xuống bàn một cái, hừ lạnh: “Nhà họ Tống làm sao lại sinh ra một thứ mất mặt đáng xấu hổ như vậy, chú của mày sang năm sắp được chọn đề cử. Mày lại cho nhà họ Tống chúng ta một vết nhơ, mới sáng sớm, đều bị cả Kinh Đô cười nhạo”

 

Chung Nghệ Vi cũng là than thở nói: “Trước đó vài ngày, thím của con còn có ý để cho thiên kim tiểu thư của viện trưởng Liễu cùng con coi mắt. Sáng nay người ta nghe nói chuyện này, không nói hai lời liền đẩy đi. Con nói một chút, sau này còn có thiên kim đứng đẳn nhà nào.

 

dám gả cho con?”

 

“Không lấy vợ cũng không cần gả”

 

Tống Dung Đức cúi đầu, vừa vặn anh ta cũng không muốn kết hôn, hàng năm phiền nhất chính là người nhà sắp xếp cho anh ta đi xem mắt.

 

“Mày im miệng” Ông cụ Tống nét mặt già nua lạnh lẻo.

 

Tống Dung Đức ủy khuất nói: “Ông nội, tối hôm qua con uống nhiều, con thật không biết, là một người phụ nữ tên là Lâm Minh Kiều gọi tới những người phụ nữ kia, con cũng không đụng tới bọn họ”

 

“Những chuyện này tao đã sớm điều tra rõ ràng”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK