Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1865

“Lúc này mới ngoan nha.” Thương Dực Thiên lại trầm thấp nở nụ cười, buông anh ta ra, “Cho nên tôi không thích vòng vo cùng người giả dối như anh, cần gì chứ, anh bắt cóc chính là bắt cóc, không phải cùng tôi diễn kịch.”

Lương Duy Phong chật vật lùi lại hai bước, nắm chặt cổ tay bị gãy, thở hồng hộc, “Thương Dục Thiên, ông lập tức nói xin lỗi tôi , nếu không tôi sẽ phế bỏ con trai ông, để Thương Gia ông đoạn tử tuyệt tôn.”

Anh ta lần nữa lại uy hiếp Thương Dục Thiên.

Mạch Ôn tức giận nói: “Anh nếu dám tổn thương thiếu gia, chúng tôi sẽ hủy luôn Lương gia.”

“Chúng tôi Lương Gia không có đáng giá bằng Thương Mỗ thiếu gia.” Lương Duy Phong nhìn thấy có người tức giận, cảm giác tìm được chỗ đứng cùng tôn nghiêm, vô cùng dữ tợn nói, “Thương Dục Thiên, chỉ cần ông tự bẻ gãy một đầu ngón tay, chuyện ngày hôm nay tôi coi như chưa xảy ra. . . .”

Lời còn chưa nói hết, Lương Duy Phong lần nữa bị Thương Dục Thiên một cước đạp bay ra ngoài.

Lương Duy Phong ngã xuống đất , một ngụm máu trào ra từ cổ họng.

Thương Dục Thiên bước lên trước, dùng sức giẫm mạnh lên mặt anh ta, “Tôi cho anh một chút màu sắc, anh lập tức mở phường nhuộm, anh quên vừa rồi tôi nói thế nào với anh sao, tôi không quan tâm con trai tôi là thiếu cánh tay hay là thiếu một vài ngón chân, tôi chỉ cần mạng của nó vẫn còn, chẳng qua người như anh chắc là cũng rất tham sống sợ chết, anh phải hiểu rằng mạng sống của nó cũng là tấm bùa cứu mạng cuối cùng của anh, không nên tùy tiện uy hiếp tôi, tôi chán ghét bị người khác uy hiếp.”

Lương Duy Phong hoàn toàn không đứng dậy được, cả người như bị liệt, trên mặt đều là máu, một khuôn mặt anh tuấn bị giẫm bẹp, anh ta chưa từng bị người sỉ nhục như thế này.

Cho dù là lúc trước bị Hoắc Anh Tuấn sỉ nhục, cũng không có tàn nhẫn như vậy.

Anh ta run lên vì tức giận, thế nhưng không ai ở trong phòng làm việc này tiến đến, cũng không ai giúp đỡ anh ta.

Một bên Khương Thái Vũ cùng Mạnh Nguy đã sợ đến thân thể cứng đờ.

Lương Duy Phong là người như thế nào? Không ngoa khi nói rằng anh là người trên Kim Tự Tháp trong giới kinh doanh, thậm chí anh còn là người nổi tiếng trước mặt Mạnh bộ trưởng, đã từng là Lương Duy Phong đi cầu xin người khác để làm quen nhưng hiện tại cũng là người khác cầu xin Lương Duy Phong làm việc.

Nhưng anh lại bị giẫm ở dưới lòng bàn chân như một con kiến.

“Anh ta bị thương rất nặng, các anh là người của anh ta, còn chưa gọi cấp cứu, muốn anh ta chết.” Thương Dục Thiên liếc nhìn Khương Thái Vũ và Mạnh Nguy.

Mạnh Nguy bị dọa sợ đến mức không ngừng bấm một hai không.

Nhưng xe cứu thương cũng không phải rất nhanh liền có thể tới, Hoắc Anh Tuấn ghét bỏ mà nói: “Anh có thể cõng người ra ngoài trước được không, khắp nơi đều là máu, nhìn phiền chết được.”

“Nói không sai , xác thực rất buồn nôn.” Thương Dục Thiên dịch chuyển khỏi mình một đầu chân dài, gật đầu.

Mạnh Nguy vội vàng bấm nội tuyến, để bảo vệ mang Lương Duy Phong khiêng ra ngoài.

Mặc dù không biết thân phận của Thương Dục Thiên như thế nào, nhưng anh ta dám không chút kiêng kỵ đánh Lương Duy Phong, nói rõ thân phận của anh ta rất đáng sợ.

Chẳng qua Lương Duy Phong dường như bắt giữ lấy con trai của anh ta, cái này anh ta hẳn là cũng không dám lấy mạng của Lương Duy Phong, nói trắng ra, hôm nay không  cách nào xả hết giận.

Lúc rời đi, Lương Duy Phong hung dữ trừng mắt Thương Dục Thiên “ông chờ đó….”

“Tôi sẽ đợi.” Thương Dục Thiên chỉnh sửa lại quần áo rồi ngồi xuống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK