Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1881

Khương Tuyết Nhu kinh hãi.

Lương Duy Phong đúng là tính toán …quá khủng bố.

Kinh hãi hơn nữa là Thương Dục Thiên nhìn thấu triệt để Lương Duy Phong là “Người thế nào……”

“Cô xem loại chuyện này nhiều bất quá sẽ biết.” Thương Dục Thiên nhẹ giọng nói, “không cô cho rằng Mạnh Quốc Xuyên bằng cái gì mà giúp hắn. Hai người đổi lại là đôi bên có lợi.”

Khương Tuyết Nhu im lặng, không biết nên nói gì.

Đứng trước những con người to lớn này, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé.

“Có muốn thăm… Khương Tụng.” Thương Dục Thiên đột nhiên nói.

“… Không cần, nếu tôi đi gặp bà ấy, bà ấy nhất định sẽ mắng tôi dụ dỗ chú, dù sao cũng không có chuyện gì tốt.” Khương Tuyết Nhu đơn giản lắc đầu.

“Xem ra… cô đối với người mẹ này rất thất vọng.” Thương Dục Thiên cười thâm thuý “nhưng cô biết cô ấy giàu cỡ nào không, có khi còn nhiều tiền hơn tôi.”

“Đương nhiên biết đảo chủ Solomon, có rất nhiều dầu hoả, là nước giàu có vô địch.” Khương Tuyết Nhu nhún nhún vai.

Thương Dục Thiên kinh ngạc, “Cô đã biết mọi chuyện, vậy nên cô hiểu rõ, cô là con gái của cô ấy, tùy tiện kế thừa một chút, đều có thể đứng đầu danh sách phụ nữ giàu nhất thế giới.”

“Tôi cần tiền làm gì, bị người ghen tị còn phải mời một đám vệ sĩ bảo vệ tôi, không cẩn thận liền bị người khác bắt cóc, tống tiền.” Khương Tuyết Nhu nhún vai, buồn cười mà nói, “Từ nhỏ đến lớn, kỳ thật tôi đều không có thiếu tiền, tôi sống rất tốt, và tôi đã khiến nhiều người ở Nguyệt Hàn ghen tị. Tôi có mọi thứ mà tôi nên có, tôi có thể mua mọi thứ tôi muốn. Tôi sống trong một ngôi nhà sang trọng và lái một chiếc xe thể thao. Tôi không muốn nhiều hơn nữa.”

“Cô thật đúng là. . . .” Thương Dục Thiên thâm trầm đáy mắt toát ra ý cười, “Cô nghĩ rất thấu đáo, đáng tiếc rất nhiều người đều rất tham lam.”

“Có lẽ do tôi lớn lên cùng ông bà, trên cơ bản tôi khi còn bé, muốn cái gì, bọn họ đều sẽ cho tôi.” Khương Tuyết Nhu có chút buồn vô cớ mà nói, “Tôi đi đây.”

Sau khi cô đi, Mạch Ôn vẻ mặt nặng nề bước tới, “Khương tiểu thư liền đi rồi sao?”

“Tình yêu của cô ấy đối với Khương Tụng có lẽ không còn nữa.” Thương Dục Thiên thở dài, lắc đầu, “Tụng Tụng rất hồ đồ.”

“Đáng tiếc, Khương tiểu thư là cô gái tốt.” Mạch Ôn trầm mặc một hồi, mới ẩn nhẫn từ phía sau móc ra một cái túi giấy cùng tờ giấy, “Lương Duy Phong đưa tờ giấy tới, anh ta nói, nếu như ông không từ bỏ Hoắc Thị và buông tha cho công việc làm ăn của Kim Duệ tại nước Y, anh ta liền mỗi ngày chặt của Thương thiếu. . . Một ngón tay.”

Ánh mắt Thương Dục Thiên rơi vào đầu ngón tay trong túi giấy, đó là ngón tay có vết sẹo của con trai mình.

Không thể không thừa nhận, Lương Duy Phong thật đúng là sẽ chọn ngón tay.

“Thương tổng. . . .” Mạch Ôn mặt lộ vẻ đau đớn.

“Thúc giục Tống Nguyên đẩy nhanh tiến độ vụ án, đồng thời tạo thêm thông tin y tế bất lợi từ nhóm Kim Duệ ra nước ngoài,” Thương Dục Thiên ngây người nói sau khi ánh sáng lạnh lẽo u ám lóe lên dưới mắt, “Đồng thời, nói với Lương Duy Phong rằng anh ta có thể chặt, nhưng khi anh ta không còn nơi nào để đi, tôi sẽ khiến số phận của anh ta tồi tệ hơn Thương Mỗ gấp vạn lần.”

“. . .Được.” Mạch Ôn chua xót trả lời.

Về sau Mạch Ôn rời đi, không thấy được Thương Dục Thiên đấm vào thân cây bên cạnh một đấm, máu xương khớp chảy ròng ròng.

Thương Dục Thiên âm lãnh mà nói: “Lương Duy Phong, tôi cho anh sống thêm ít ngày nữa rồi sẽ giết chết anh.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK