Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1171

“chú Lương cũng có thể.” Lãnh Lãnh ngắt lời anh.

Hoắc Anh Tuấn cười, “Anh ta không bằng cha. Đội tuyển bóng rổ quốc gia từng mời cha tham gia, nhưng cha không có hứng thú.”

“Khoác lác.” Lãnh Lãnh nói thẳng.

“Cha không bao giờ khoe khoang. Sau khi ăn xong con có thể xem thử cha trổ tài. Nếu con thua. Từ nay con sẽ gọi cha là cha.” Hoắc Anh Tuấn nhướng mày đẹp trai, tỏ vẻ kiêu ngạo.

Lãnh Lãnh im lặng một hồi.

Khương Tuyết Nhu yên lặng nhìn bọn họ, lúc này Hoắc Anh Tuấn đã biết sự thật vậy thì cô thật sự không cách nào xua đuổi keo da chó, đành phải đi tới đâu tính tới đó.

Hoắc Anh Tuấn nói tiếp: “Cha cũng có thể dạy con võ công ….”

“Mẹ sẽ dậy, chú Lục Thiên Bảo cũng sẽ dậy.” Lãnh Lãnh tức giận nói, “Nói mới nhớ, chú chặt đứt ngón tay của chú Lục Thiên Bảo.”

Hoắc Anh Tuấn chợt hối hận vì mình đã nhắc đến Võ công, nhưng có một số điều không thể trốn tránh được. “Con nói đúng. Sau này cha sẽ chặt một ngón tay của mình và trả lại cho chú ấy.”

Lãnh Lãnh nhíu mày, “chú không nói dối?.”

“Nếu không phải sợ người trong nhà hàng sợ hãi, hiện tại cha có thể chặt.”

Hoắc Anh Tuấn không chút do dự nói: “Lục Thiên Bảo không bằng cha. Ngay cả mẹ con cũng không phải là đối thủ của cha, con không tin cha thì hỏi mẹ con đi.”

Hai cha con đều đưa mắt nhìn về phía  Khương Tuyết Nhu chưa lên tiếng.

Khương Tuyết Nhu trừng mắt nhìn Hoắc Anh Tuấn, cô khổ luyện sau ba năm lại không bằng anh ta, không muốn mặt mũi nữa sao.

Đôi mắt đẹp như hoa kia khiến Hoắc Anh Tuấn cảm thấy hơi xót xa, “Thế nhưng có chỗ so tài. Cha luôn thua kém mẹ con.”

“Là cái gì?” Lãnh Lãnh không khỏi bối rối hỏi.

Hoắc Anh Tuấn nắm tay ho nhẹ, ánh mắt mơ hồ.

Khương Tuyết Nhu hiểu ra, một luồng nhiệt nóng xông lên trên đầu, không chịu nổi, cô đạp mạnh Hoắc Anh Tuấn dưới gầm bàn.

Để cô trở nên thô lỗ trước mặt con cái.

Hoắc Anh Tuấn rõ ràng rất đau, nhưng đôi môi mỏng lại câu lên một cách ngọt ngào, “Đây là bí mật giữa cha và mẹ của con.”

Lãnh Lãnh nhìn Ma Ma sắc mặt đỏ bừng, khó hiểu.

Nhưng trong trí nhớ, cậu dường như hiếm thấy bộ dạng ngẩn người, xinh đẹp tựa như đóa hồng sương mai.

Khi ở cùng chú Lương, mẹ căn bản chưa từng có.

Lãnh Lãnh cau mày nặng nề.

Hoắc Anh Tuấn nói tiếp: “Ngoài ra, cha có thể dạy con bơi.”

“Bơi lội, tôi cũng có thể.” Lãnh Lãnh khinh thường nói.

“Vậy thì con có thể bơi tự do, bơi bướm, bơi ếch hay bơi ngửa.” Hoắc Anh Tuấn nhướng mày, đối với anh những thứ này chỉ là trò trẻ con, nhưng anh không ngờ có ngày anh lại phải dùng những phương pháp này để lấy lòng trẻ con, “Cha đều biết. ”

Lãnh Lãnh buồn bực mím môi, chỉ có thể bơi ếch, “Nói dối, một mình làm sao có thể bơi nhiều cách được như vậy.”

“Bởi vì cha vận động nhiều.” Hoắc Anh Tuấn tự đắc cầm cốc nước.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK