Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1805

Có thể để ông ấy ngủ với Hoắc Nhã Lam …

Lục Minh Anh thật là mâu thuẫn, từ khi chật vật rời khỏi Nguyệt Hàn, ông ấy hận bà nhiều hơn yêu.

Mấy chục năm qua, không phải không có nữ nhân yêu ông, mà là ông một lòng muốn báo thù, căn bản cũng không có tâm tư nào khác.

Sau khi trở về, ông trả thù, nhưng nhận ra rằng khi đó Hoắc Nhã Lam thật sự đã bị Sở Minh Khôi lừa dối, ông không thể trả thù Hoắc Nhã Lam được nữa.

Nhưng để tái hợp ông thực sự không nghĩ đến.

Gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, bởi vì con trai cháu trai, ông và Hoắc gia càng thêm ràng buộc nhau.

“Được rồi, ông bà đi ngủ cùng hai cháu.” Thật lâu sau, Lục Minh Anh đột nhiên lên tiếng.

Hoắc Nhã Lam kinh ngạc nhìn lại ông ấy.

Dưới ánh trăng, người đàn ông tuy có nếp nhăn khóe mắt được chăm sóc tốt, dáng vẻ lạnh lùng tuấn tú theo năm tháng càng thêm trưởng thành, dáng người vẫn cao lớn, tựa như một ly rượu vang,  lắng đọng theo thời gian, càng ngày càng êm dịu.

Bà cũng đã vài chục tuổi rồi, trái tim bỗng lỡ vài nhịp như thuở còn trẻ.

Lúc trước khi kết hôn, bà ấy đã từng bị Lục Minh Anh thu hút, nên nhớ lại cảm giác đó rất dễ dàng.

Khương Tuyết Nhu lái xe đến bệnh viện, cảm thấy đồng cảm cho Lục Minh Anh và Hoắc Nhã Lam.

Cô cảm thấy Tiểu Khê và Lãnh Lãnh sắp cho hai người đó vào tròng.

Nhưng thế này cũng tốt, Lục Minh Anh tuy rằng đối với Hoắc Nhã Lam rất lạnh nhạt. Nhưng đàn ông mấy chục năm không tái hôn, bên cạnh cũng không có người phụ nữ nào, cho nên có thể thấy ông ấy sẽ không thật sự buông bỏ được Hoắc Nhã Lam.

Sau khi đến bệnh viện, đã gần tám giờ tối.

Khương Tuyết Nhu vội vàng bước vào trong khu phòng bệnh, Hoắc Anh Tuấn xoay người cuộn mình thành một quả bóng quay lưng về phía cửa, ngọn đèn nhàn nhạt hắt lên bóng lưng, tạo cho người ta cảm giác cô đơn.

Ngôn Minh Hạo đứng dậy nhún vai bất lực nhìn cô.

Khương Tuyết Nhu gật đầu, nhẹ nhàng đi tới.

Cô nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai và sạch sẽ của Hoắc Anh Tuấn đầy vẻ đau khổ, buồn bã và cô đơn, hốc mắt vẫn đỏ hoe, như có giọt nước mắt sắp rơi ra và đang cố kìm nén, mím chặt môi nhìn bộ dạng giống như đang đau khổ nhưng anh không khóc.

Trái tim  Khương Tuyết Nhu gần như bị tan chảy.

Cô thực sự không thể chịu được một người đàn ông to lớn vẫn bày ra vẻ đáng yêu như vậy.

Cô đi tới, ngồi ở mép giường, xoa đầu anh, “Sao lại không ăn cơm, có đói không?”

Hoắc Anh Tuấn nhìn thấy cô, đôi mắt đen của anh lập tức sáng lên, bên trong như có vô số ngôi sao đang nhấp nháy.

Tất nhiên, sẽ tuyệt hơn nếu sau mông có một cái đuôi, và chắc chắn anh sẽ liều mình lắc lư.

“Tuyết Nhu, dì đã về.”

“Hừ.” Khương Tuyết Nhu lại hỏi, “Sao cháu không ăn cơm?”

“Tôi không muốn ăn nữa.” Hoắc Anh Tuấn bĩu môi, liếc nhìn Ngôn Minh Hạo. “Tôi không thích anh ấy, nhìn anh ấy không đẹp bằng dì.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK