Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1310

. . .”

Khương Tuyết Nhu nhìn cả nhà họ Hoắc sau lưng thì im lặng.

Điều khiến cô cạn lời hơn thì Hoắc Anh Tuấn thành thật nói: Sau này con nhất định sẽ đối xử tốt với Tuyết Nhu, bọn con đã trải qua nhiều mưa gió nên con ghi nhớ kỹ sai lầm của mình. . . Á. . . .”

Hoắc Anh Tuấn còn chưa nói xong thì Khương Tuyết Nhu vội vàng dùng gót giày đạp anh một cái.

Mọi người hiểu lầm rồi, bọn con không tái hợp, con chỉ đến thăm hai đứa bé.” Khương Tuyết Nhu lạnh nhạt giải thích.

Đúng vậy, vẫn chưa, nhưng con sẽ không từ bỏ.” Hoắc Anh Tuấn nhịn đau dùng sức gật đầu: Tuyết Nhu, em có thể nhấc chân đi được không.”

Đáng đời.” Khương Tuyết Nhu nói khẩu hình miệng, không phát ra âm thanh, nhưng người sáng suốt hiểu được.

Được rồi, không có thì thôi, nó đáng đời lắm.” Bà cụ Hoắc cười nói: Nào vào đây, ăn cơm thôi, hai đứa nhóc suốt ngày nhắc đến con.”

Mẹ, đi thôi.” Hiểu Lãnh và Hiểu Khê nắm tay cô.

Khương Tuyết Nhu đi vào.

Cô không oán hận với người nhà họ Hoắc.

Năm đó, cô và Hoắc Anh Tuấn kết hôn, ngay từ đầu nhà họ Hoắc không đồng ý, nhưng sau khi cô mang thai thì người nhà họ Hoắc đều đứng về phía cô, nhưng lúc đó Hoắc Anh Tuấn lại không nghe lời người lớn nhà họ Hoắc.

Khương Tuyết Nhu vào nhà thì phát hiện trong biệt thự đầy đồ chơi.

Vừa rồi cô đi vào còn nhìn thấy cầu trượt trên bãi cỏ.

Có thể thấy được hai đứa bé sống ở đây cũng không tệ lắm, người nhà họ Hoắc đối xử với bọn trẻ rất tốt.

Tuyết Nhu, cám ơn con đã sinh ra hai bé cưng đáng yêu như thế.” Bà cụ Hoắc nói thật lòng: Đối với chúng ta mà nói, bọn nhỏ mang lại rất nhiều niềm vui, bọn nhỏ làm cho hai người già này không còn nhàm chán nữa.”

Ông cụ Hoắc cũng gật đầu: Trước kia nhà họ Hoắc nợ con nhiều lắm, con là đứa bé tốt.”

Ông nội, bà nội, chuyện quá khứ đã qua rồi.” Khương Tuyết Nhu lạnh nhạt trả lời.

Hoắc Nhã Lam cười dịu dàng: Đối với con đã qua, nhưng người khác. . . Lại không có.”

Bà ấy nhìn lướt qua Hoắc Anh Tuấn.

Khương Tuyết Nhu xấu hổ.

Cũng may Hoắc Nhã Lam không nhiều lời, chỉ nói: Chúng ta đã nghe chuyện của con rồi, con thông minh hơn bác, phát hiện ra sớm, trong tay còn nắm giữ chứng cứ Lương Duy Phong ngoại tình, không giống như ta. . . .”

Khương Tuyết Nhu cũng nghe nói chuyện Hoắc Nhã Lam đã trải qua.

Cô cũng thầm cảm thấy may mắn, may là Lục Thanh Minh đã để lại lời nhắc nhở, Tư Đồ Nguyệt nói với cho cô, nếu không thì cô sẽ biến thành Hoắc Nhã Lam thứ hai.

Mẹ, con và mẹ cùng vẽ tranh được không?” Hiểu Khê cầm bút vẽ chạy tới quấn lấy cô.

Khương Tuyết Nhu lập tức rời sự chú ý lên người bọn nhỏ.

Cô ở đây, hiếm khi hai đứa bé ăn cơm rất ngoan ngoãn.

Mọi người ăn cơm xong, bọn nhỏ lại kéo cô đi đá bóng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK