Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1816

Thương Dục Thiên vội nói: ” Bà ấy không phải người hung ác, lần này bị Khương Kiều Nhân khích tướng đa phần là do thuốc đã ảnh hưởng đến bộ não của bà ấy.”

“Chú Thương, bà ấy có thực sự thông minh, cơ trí và sáng suốt không? Tôi xin lỗi, tôi không nghĩ như vậy. Bà ấy thậm chí không thể phát giác một người phụ nữ có thủ đoạn đang ở bên cạnh mình, còn để cho người khác dắt mũi. Thành thật mà nói đôi khi bị ai đó lừa, không đáng nói, nhưng để bị lợi dụng như một tay súng, hủy hoại cuộc sống của người khác và suýt giết chết một đứa trẻ. Tôi không thể tha thứ cho người này.”

Khuôn mặt thanh tú xinh đẹp của Khương Tuyết Nhu rất lãnh đạm, “Tiểu Khê là mạng sống của tôi.”

Lời nói của cô khó nghe nhưng Thương Dục Thiên cũng không tức giận, “Làm sao cô biết bà ấy không phát hiện thủ đoạn của Khương Kiều Nhân? Tôi tin rằng bà ấy đã nhận thức được. Chỉ là một đứa con gái vừa mới tìm lại có lẽ bà ấy không thể uốn nắn lại cách làm người của Khương Kiều Nhân ngay được. Nhiều việc nên phải làm từng bước, hơn nữa bà ấy thực sự cảm thấy rất có lỗi với người con gái đó, khi được cứu trên biển, bà ấy đã bị mất trí nhớ, cố gắng tìm kiếm người nhà.Trong những năm qua bà ấy đã tìm kiếm khắp nơi trên thế giới nhưng đều không có tin tức gì. ”

“Cho đến khi Thương Mỗ xuất hiện cùng Khương Kiều Nhân và nói rằng hai người giống nhau, xét nghiệm quan hệ mẹ con thì họ hoàn toàn trùng khớp . Khi đi điều tra, lúc đó bà ấy đúng là Khương Tụng, sau khi trở về Nguyệt Hàn thì xuất hiện anh trai và chị dâu, mọi người đều cho rằng Khương Kiều Nhân chính là con gái của bà ấy ”.

“Cho dù cảm thấy Khương Kiều Nhân có chút hành vi không tốt, nhưng Khương Kiều Nhân nói từ nhỏ bị bắt cóc  bán đi, bà ấy sẽ tự trách bản thân vì con gái bà ở nơi đó chịu đau khổ đến mức nào” ? Nếu bà ấy có thể quan tâm dạy dỗ thì con gái bà đã không trở nên thủ đoạn và giả tạo như vậy. ”

Khương Tuyết Nhu nghẹn trong cổ họng.

Trái tim bỗng cảm thấy xúc động mãnh liệt.

“Bản thân cô là một người mẹ, hẳn là có thể hiểu được tâm tư của bà ấy.” Thương Dục Thiên từng lời từng chữ như gõ vào tim cô, “Một người mẹ yêu con, sẽ không ghét bỏ con ruột của mình cho dù nó không tốt, mà chỉ có thể tự trách bản thân mình. ”

“Nhưng bà ấy không nên dung túng cho Khương Kiều Nhân quá mức như vậy”. Khương Tuyết Nhu không chịu nổi nói.

“Cô cho rằng bà ấy còn tỉnh táo khi ở bên Khương Kiều Nhân sao?” Thương Dục Thiên hỏi ngược lại.

Khương Tuyết Nhu đột nhiên bị hỏi.

“Chúng ta về đi.”

Thương Dục Thiên nhìn cô thất thần, trong lòng thở dài, “Thật ra, hiện

tại tôi cũng nghĩ lại một chút khi Khương Tụng vừa về Thanh Đồng, bà ấy đã nói với tôi rằng trong đầu bà ấy có một số ký ức ngắt quãng, nhưng sau này không tìm thấy cảm giác quen thuộc nữa có lẽ là Khương Kiều Nhân sợ bà ấy khôi phục trí nhớ nên cô ta bắt đầu cho bà ấy uống thuốc, cũng do tôi bất cẩn.”

“Nếu lấy lại trí nhớ, bà ấy sẽ biết tên con gái bà ấy là Khương Tuyết Nhu, không phải Khương Kiều Nhân.” Khương Tuyết Nhu tự giễu cười nói.

Thương Dục Thiên yên lặng nhìn cô

“Quên đi, ông cũng không thật sự tin tôi là con gái của bà ấy.” Khương Tuyết Nhu mở cửa  xuống xe.

“Hiện tại đã tin rồi. Khương Thái Vũ rất có vấn đề. Chúng tôi đều bị bọn họ lừa gạt, đáng tiếc vệ sĩ của tôi bị thương, nếu không bọn họ là người tôi sẽ ra tay  xử lý đầu tiên.” Thương Dục Thiên vẻ mặt lạnh băng nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK